top of page
Nền tuyến tính trừu tượng
  • Ảnh của tác giảAsmallcorner

Đám mây nhỏ

Đã cập nhật: 4 thg 3, 2023




Em nhìn xung quanh, cảnh vật thật là yên bình và đẹp đẽ. Em thích cái màu xanh trong vắt , chỗ đậm chỗ nhạt của làn nước biển. Em thấy từng cơn sóng nhấp nhô lúc cao, lúc thấp đồng nhất theo nhịp điệu êm tai. Em thấy các anh chị của em đang trò chuyện với nhau , họ định đi đâu đấy. - Anh ơi, chị ơi chờ em theo cùng với. - Nhanh lên em. Bác gió ơi, mang em ấy đi cùng bọn cháu nhé. Bác gió chỉ trả lời thì thào thôi , mà em đã theo kịp các anh chị. Giờ em không lo gì nữa, em thích ngắm nhìn mọi nơi em đi qua. Em hay đặt nhiều câu hỏi mà anh chị đều không trả lời được. Tuy nhiên, mọi thứ đều trở nên khá dễ dàng với bác gió. Bác còn kể cho em nghe bao nhiêu câu chuyện thú vị mà bác đã trải qua. Ngày qua ngày, em vô cùng thân thiết với bác. Em thầm nghĩ làm một đám mây thật tuyệt vời, mình vừa được tự do đi đây, đi đó. Mình được thưởng thức bao nhiêu cảnh đẹp của trần gian. Bắt đầu từ những bãi cát vàng óng, cho đến những ngọn núi cao chập trùng. Rừng cây xanh mát, cho đến những cách đồng bạt ngàn, nào là những dòng sông nhỏ, đến những hồ to. Từ đường làng nhỏ quanh co, cho đến đường nhựa thẳng tấp trong thành phố. Nơi nào em đi qua em đều có những người bạn không thể tuyệt vời hơn. Họ và em tạo nên những câu chuyện đáng nhớ trong đời nhau. Ngày nọ, em đi qua cách đồng vàng ươm đang trong mùa gặt hái. Em thấy một cậu bé nhỏ, chạy quanh miếng ruộng, nơi cha mẹ em đang khom lưng hăng hái thu hoạch lúa. Chốc lát, người cha lại bồng em lên, rồi dăn dò không được đi đâu xa. Em thấy khoảnh khắc ấy đáng yêu vô cùng. Em yêu những ánh mắt ấm áp họ dành cho nhau, em yêu cánh đồng, em yêu những gợi sóng mà bác gió tạo ra. Bổng, em giật mình, người cha đang thất thanh gọi con mình. Ông chạy thất thần , hốt hoảng quanh ruộng lúa, đôi chân lúc thấp, lúc cao trên bờ ruộng mấp mô. Một lúc sau, em xà xuống dòng sông nhỏ gần đó. Em thấy rất rõ ràng, cậu bé lúc nãy đang cố vùng vẫy , em đang chới với giữa dòng nước. Em cố gắng gọi bác gió. Em la to lên, em gào thét hết sức của mình. Em gọi người cha đang mất phương hướng, em gọi người mẹ đang vô vọng tìm con. Dù em làm thế nào cũng không ai giúp em. Cậu bé đã chìm dưới dòng nước, không một vết tích gì để lại. Em vật vờ, em im lặng. Em trách mọi người xung quanh em . Em ghét bác gió. Em trách chính bản thân mình. Em khóc, khóc rất nhiều. Hình ảnh em bé hằng sâu trong em. Và cũng từ đó, em cứ buồn mãi. Mặc dù, bác gió đã làm đủ mọi cách để em vui. Ngày nọ, em hỏi bác gió: - Bác ơi, cháu đến từ đâu ? Bác gió trầm tư, không muốn nói. Em cứ thúc giục bác. Em mất rất lâu để thuyết phục mặc dù bác bảo biết rồi em sẽ buồn. - Con là nước. Em giận giữ, em hét to lên cả bầu trời. Em có cả nghìn câu hỏi vì sao? Em không chấp nhận việc này vì em là mây, em có thể bay, em trên không trung. Em không thể từ nước. Và hơn hết, em ghét nó. Nước là nguyên nhân làm em thấy cuộc đời là đau thương, chết chóc. Tức giận, than khóc và không chấp nhận đã giết cái hồn nhiên hôm nào trong em. Em giờ đây là một người trầm tĩnh, ít nói, không cười và nghìn câu hỏi tại sao. Bác gió buồn bã nói với em . - Duyên giữa hai bác cháu ta đến nay là hết. Bác hi vọng con thay đổi và chấp nhận mình. Em không nói một lời, ra vẻ không quan tâm, dẫu tim nhói đau đến tận cùng, em đã mất đi một người bác, người bạn hết sức quan trọng trong hành trình của mình. Tuy nhiên em không níu kéo, không nhìn theo. Bác vừa đi một lúc, em cảm giác người mình nặng dần. Em nhìn lại mình, em đã thay đổi, em không còn là một đám mây nhỏ trắng tinh khôi nữa. Em nhuốm một màu đen, trong em rất nhiều nước. Cảm giác cơ thể nặng dần . Nước đã hình thành khi nào em không biết. Em đang tan ra, rơi xuống. Em nói trong nước mắt : - Đúng rồi , ta là nước. Là nước ! Em thấy mình tưới lên những ruộng khoai, những luống rau, những mảnh vườn khô héo. Em thấy ánh mắt, nụ cười của người nông dân, đang chờ hạt mưa. Em thấy được những em nhỏ cười toe toét cảm nhận vẻ mát lạnh từ em. Em nhớ lại, em đã hét lớn, hét nhiều và hét trong tuyệt vọng. Giờ đây, em cười thật tươi. Nụ cười của sự chấp nhận . Em là ai.

42 lượt xem1 bình luận

Bài đăng gần đây

Xem tất cả

1 comentario


Le Hoa
Le Hoa
22 ago 2022

the illustration was so clear that "she" could realize the truth and accept herself with all aspects. Thanks, it's so meaningful!

Me gusta
bottom of page