top of page
Nền tuyến tính trừu tượng
  • Ảnh của tác giảAsmallcorner

Định Vị Cảm Xúc


Chú Tám ở quê lên thăm nhà con gái. Ngồi trên xe khách lòng nôn nao trông mau đến gặp con gái xem coi nó trông như thế nào sau mấy tháng lên thành phố học. Chú cũng thấy lo lo đan xen vào cảm giác háo hức vì lâu ngày mới được đi ra khỏi xã, khỏi huyện.


Nhớ lại ngày đầu đưa con gái lên thành phố, hai cha con đi bộ dọc theo con đường Hồ Học Lãm để tìm nhà trọ cho con. Giờ chú cố gắng định vị lại cái hẻm đi vào, đi vào bao nhiêu căn phòng thì đến phòng trọ của con bé Na. Hình ảnh của tiệm hớt tóc đối diện hiện lên trong chú, nhớ rõ hình ảnh này chú chợt thấy lòng an tâm hơn một chút. Chú dự tính thầm đến ngã tư đèn xanh đèn đỏ, chú nói bác tài cho xuống rồi đi bộ đến tiệm hớt tóc rồi dừng lại, và đối diện là hẻm vào, đến đó là yên tâm.


Phút chốc đã hơn 10 giờ trưa, cái nắng của thành phố gay gắt hơn nhiều so với cái nắng ở quê, hay là có lẽ chú lo quá khi ở đất khách quê người nên cảm giác như vậy. Chú Tám bước xuống xe, hành lý lĩnh kỉnh, tuy nhiên bước ra được ngoài tự nhiên chú thấy khá hơn hẳn ở trong xe. Với chiếc giỏ xách mang đầy đủ những món quà quê, những món ăn mà bé Na ưa thích đã được thím Tám chuẩn bị kỹ. Tay kia là chiếc giỏ xách để mấy bộ quần áo, chú bắt đầu đi bộ tìm dãy nhà trọ. Đây là lần thứ hai chú Tám lên thành phố nên nhìn đâu cũng thấy lạ, cố nhớ nhưng mọi thứ chẳng muốn quen chú chút nào. Đi nãy giờ cũng 10 phút rồi sao cái tiệm hớt tóc chưa thấy. Bụng bảo dạ thôi khỏi gọi cho con Na, chắc nó đang trên xe buýt về, mắc công nó lo, chắc tiệm hớt tóc phía trước thôi, chú cứ định bụng như vậy. Đi được chút tự nhiên lại thấy cuối con đường, chú giật mình chẳng lẽ hoa mắt. Thế là khệ nệ đi vòng lại. Dù để ý kỹ càng từng cửa hàng, từng ngôi nhà nhưng tiệm hớt tóc không thấy đâu nữa. Chẳng biết làm sao, chú tìm chỗ mát và phải ngồi bên đường gọi con Na chừng nào về đến ra đón ba, chứ giờ chú không muốn đi lại nữa.



Chắc có lẽ câu chuyện của chú Tám không khó để bắt gặp các bạn ạ. Hầu như con người chúng ta rất nhạy với hình ảnh mà mắt ta thấy. Ta thường sử dụng hình ảnh để định vị vị trí của mình như chú Tám đã lấy tiệm hớt tóc để xác định vị trí nhà trọ của bé Na. Nhiều người cũng vậy cứ chọn một cửa hàng, quán cà phê, một ngôi nhà,…để làm cột mốc và nhớ để đi đúng nơi về đúng chỗ. Cố gắng ấn tượng với vị trí của một đích đến. Tuy nhiên, có những việc thay đổi chậm có những việc thay đổi nhanh, và đặc biệt không có gì là không thể thay đổi nên đôi lúc ta lại phải đối diện với tình huống dở khóc dở cười.


Tuy vậy, nhiều người vẫn chọn hình ảnh để đặt cột mốc vì cách này dễ nhớ, dễ định vị vị trí, tuy nhiên cách này đôi khi lại phản tác dụng, vì vật đổi sao dời mà, ngày nay để nhanh chóng tìm đích đến, định vị rõ vị trí , thời gian, khoảng cách giữa hai nơi nào đó thì người ta dùng hệ thống định vị vệ tinh mang tính chính xác cao, các chuyên gia sẽ dựa vào thuật toán để đo tung độ , hoàng độ và cao độ thông qua các vệ tinh di chuyển xung quanh trái đất và các thiết bị thu sóng từ trái đất rồi tính toán kỹ lưỡng cho ra những kết quả tương đối chính xác, ta dễ dàng sử dụng công nghệ thân thiện này khi chỉ cần có điện thoại thông minh là xác định nơi cần tìm, cung cấp nơi xuất phát là ta có được một hành trình cho tương lai một cách rõ ràng. Nếu định vị trên bản đồ, bạn cần cung cấp địa chỉ như số nhà, tên đường, quận, tỉnh, thành phố thì hệ thống GPS có thể dò tìm giúp bạn bất cứ nơi đâu bạn muốn. Từ định vị vị trí thông thường, tôi lại có một câu hỏi liệu chúng ta còn có thể định vị một cái khác không ? Ý tôi là vậy thì làm sao định vị được cảm xúc con người chúng ta bạn nhỉ? Làm sao định vị được cơn tức giận của mình, làm sao định vị cảm giác lo lắng, sợ hãi của mình để từ đó kiểm soát trạng thái, tình hình của ta trước những cơn giông bão đang và sẽ đến với ta …. Tôi cho là được. Đó là hơi thở các bạn ạ.


Hơi thở là giao điểm, là chỗ tiếp chạm giữa trạng thái sống và không sống. Người sống bình thường thì nhịp thở vào và thở ra ổn định, và được hiểu rằng ta đang ở trạng thái động nhưng khi chuyển sang trạng thái tĩnh tức cơ thể mất đi nhịp thở, từ sống chuyển sang chết. Nhịp thở là cầu nối, vậy ta hãy lấy nhịp thở để định vị cảm xúc của ta, là chìa khóa để ta đóng hay mở ra hộp cảm xúc của mình, tâm trạng của mình.


Khi có những mầm mống của những trạng thái hỷ, nộ, ái, ố ló dạng, ta hãy tập trung nhìn trở lại vào nhịp thở của ta xem chúng là dài hay ngắn. Để ta nhìn nhận rõ ràng lúc này ta đang thở như thế nào, nhịp thở của ta ra sao, dòng khí đang ở đâu, ta đang hít vào mạnh hay nhẹ và nhịp thở ra ở trạng thái nào. Cứ như thế quan sát hơi thở, tập trung kiểm soát, hít vào nhẹ nhàng, từ từ thở ra, trạng thái thay đổi bên ngoài đang tấn công chúng muốn bên trong bạn thay đổi, chúng muốn bên trong bạn bị chi phối, bị cuốn theo. Nhưng nếu bạn đang bám vào hơi thở thì không sợ cơn gió bên ngoài nào thổi qua cả. Khi nhịp thở ổn định, các hoóc môn bên trong cơ thể hoạt động bình thường, các tuyến nội tiết hoạt động bình thường thì các cơ quan nội tạng cũng sẽ vận hành theo cơ chế tự nhiên. Không chỉ cảm xúc từ đó cũng sẽ cho bạn kiểm soát, chứ không tự do bay nhảy trong bạn nữa mà còn giúp cho các cơ quan trong cơ thể bạn hoạt động nhịp nhàng với nhau . Rồi bạn sẽ là chính bạn. Không ai có thể nắm giữ chìa khóa của chiếc hộp cảm xúc của bạn ngoài bạn cả.


8 lượt xem0 bình luận

Bài đăng gần đây

Xem tất cả

Commentaires


bottom of page