top of page
Nền tuyến tính trừu tượng
  • Ảnh của tác giảAsmallcorner

Điều Gì Ta Muốn Chối Bỏ ?

Cuộc sống có quá nhiều thứ gắn kết với ta. Có cái ta muốn, có cái ta không muốn, có cái ta cực kỳ chán ghét và đương nhiên có cái ta không muốn tách rời.


Trong một khoảnh khắc nào đó của cuộc đời, ta ngoảnh lại và trả lời câu hỏi cái gì ta muốn chối bỏ. Ta có đủ dũng khí để làm điều này với chính chúng ta không? Nếu có thì phải làm sao? Bạn ơi ! Đứng xa một trăm mét bạn sẽ thấy ngôi nhà này to, một nghìn mét bạn thấy nhỏ và mười nghìn mét bạn không còn thấy nữa. Ngôi nhà vẫn nằm ở đó, vẫn an tĩnh tại nơi thuộc về nó. Thế mới nói nếu muốn, bạn càng lại phải chủ động lại gần và gần hơn để thấy được rằng mình đang muốn chối bỏ gì. Hãy bắt đầu chọn một góc nhìn, hướng mắt về lại bên trong mình, nhìn gần, gần hơn với chính bạn, bạn đã thấy gì ?


Nhiều người đã chối bỏ hoàn cảnh xuất thân của mình, họ không muốn thấy sự thấp kém đấy khi so sánh với những người khác, khi chính họ đang trong hành trình vượt thoát cái xuất thân đó. Họ muốn chối bỏ ông cha bà mẹ mà hiện giờ không xứng với vị trí của họ đang nắm giữ trong xã hội. Những người cha người mẹ này có thể làm mờ đi cái vị trí mà họ đang tô điểm mỗi ngày, cái vị trí mơ ước bao năm, đánh đổi bao điều để có được. Không khó để thấy các tình huống chối bỏ cả những người thân yêu, vợ con, anh em,.. các mối quan hệ gia đình. Những tình huống này đang xảy ra hàng ngày các bạn ạ.


Chối bỏ các mối liên hệ có thể nhận ra qua quá trình quan sát cử chỉ, điệu bộ, lời nói, cách cư xử hay hành động. Nếu bạn nghĩ rằng chối bỏ các nhân tố bên ngoài đã là nghiêm trọng thì tôi cho rằng còn đáng suy nghĩ hơn nữa khi nhiều người đang tự chối bỏ chính mình. Chối bỏ chính mình có thể chia làm hai loại: Chối bỏ bên trong và chối bỏ bên ngoài của mình.



Hãy nói về chối bỏ chính mình qua hình thức bên ngoài. Đó không gì khác là chối bỏ cái mà ông bà, cha mẹ tổ tiên đã truyền lưu lại cho ta qua hình hài bên ngoài. Theo tự nhiên, con người chúng ta không có quyền quyết định về tay chân, mắt, mũi, miệng, các bộ phận trên cơ thể của mình. Ta sinh ra đã có sẵn, ta chỉ có thể điều khiển chúng thông qua xử lí của não bộ. Với thiểu số người thì vì một nguyên nhân nào đó họ cần phải nhờ y khoa can thiệp để có thể có thân thể hoàn chỉnh mà sinh hoạt làm việc bình thường. Ngày nay nhiều trường hợp người bình thường lại muốn chối bỏ cơ thể tự nhiên của họ, họ không đồng tình để tự nhiên quyết định những gì thuộc về cơ thể họ. Họ muốn kiểm soát, quyết định hết những gì trên cơ thể họ. Khi có những ý nghĩ như thế tồn tại, những người này rất dễ bị những xu hướng về cái đẹp của hiện tại chi phối, và chạy theo trào lưu, chạy theo suy nghĩ của người khác để rồi họ chỉnh sửa, thay thế các bộ phận trên cơ thể một cách tùy thích thậm chí khi chúng bình thường và hài hòa với cơ thể. Bạn sử dụng tay, chân, các bộ phận trên cơ thể mình hằng ngày, hằng giờ, hằng giây một. Có khi nào bạn cảm ơn chúng chưa? Có lúc nào bạn nghĩ: À! thật là hạnh phúc khi có chúng chưa?

Thay vì chối bỏ, thay vì nhìn người khác mà bạn khao khát, ước muốn mình cũng sở hữu một phiên bản như vậy, thì hãy cảm ơn, nói lời cảm ơn với những gì ta được ban tặng, ta không được quyết định khi sinh ra âu cũng có nguyên nhân của nó, nhưng khi trưởng thành, ta có quyền tự do kiểm soát thân thể của mình, hãy thực hiện quyền này thật phù hợp. Dẫu sao bạn cũng cần biết rằng mọi vật trong tự nhiên cũng có thời hạn, hay vòng đời riêng của nó thì nhân tạo cũng không thể khác,mà có thêm rủi ro, có nguy hiểm và cũng có giới hạn nhất định. Thế giới đã ghi nhận rất nhiều trường hợp người khuyết tật là bác học, các nhà khoa học, vận động viên chuyên nghiệp, những nhà truyền cảm hứng, tích cực, thì rõ ràng đâu đó một bộ phận người có cơ thể hoàn thiện lại chối bỏ điều đó.



Lại bàn về cái chối bỏ chính mình qua hình thức bên trong. Chối bỏ con người thật của mình. Đây là một phạm trù rất rộng lớn và phức tạp. Ở đây xin được đề cập đến một góc nhỏ, một góc của con người ta chối bỏ cái sai của mình. Dưới đây là câu chuyện của Hy. Hy đang hối hả giúp mọi người trong cánh gà sắp xếp bằng khen thưởng cho những thanh niên có sáng kiến sáng tạo khoa học cấp thành phố. Hy đang tất bật với các bằng khen tìm cách sắp xếp sao cho dễ lấy và đúng tên, đúng thứ tự mà MC gọi tên, ngay lúc này hoa tươi được giao tới để tặng cùng với các bằng khen. Hy đón lấy bó hoa tươi nặng trịch, vội để lên bàn để bằng khen. Hy không biết các bó hoa chứa nước bên trong nên khi để xuống, nước tràn ra ướt hết mấy cái bằng khen mặc dù được bọc cẩn thận trong khung kính. Hy thấy vậy, lật đật quay ngay ra chỗ khác tìm một cái gì khác để làm, vẻ rối tay, rối chân tuy nhiên không quên ngó dọc, ngó ngang xem có ai thấy sự việc vừa diễn ra không. Mọi người đông đảo, tất bật công tác chuẩn bị vì tính chất trang trọng của buổi lễ. Một ai đó phát hiện, mọi người vây quanh lại để tìm cách xử lý. Hy cũng bu lại, cố gắng hỗ trợ mọi người tìm cách liên hệ nhà in gần nhất. Người trưởng nhóm lên tiếng hỏi ai để bó hoa này ở đây, không ai nhận, không ai lên tiếng. Hy rất lo lắng, rất ấy nấy nhưng ra vẻ tập trung chuẩn bị những công đoạn sắp tới của buổi lễ. Với lỗi sai của mình ngày hôm đó, Hy giữ lại cho riêng anh, anh nhớ mãi nhưng anh lại chối bỏ sự hiện diện của nó với mọi người và với riêng người trưởng nhóm.

Khi bạn có dịp nói về mình, có khi nào bạn đề cập đến mặt tối, mặt thiếu sót của mình hay không? Hay bạn cứ thao thao bất tuyệt kể về những thành quả, những chiến công hiển hách, những chiến lợi phẩm hoặc là những bài học mà bạn đã thành công chinh phục. Ít ai có đủ dũng khí, ít ai có thể thừa nhận với người khác rằng mình có cái sai này, có cái sai nọ. Nhưng hơn hết nếu không dám thừa nhận với người khác, hãy có dũng khí mà nói với chính mình, làm điều này là bạn đang nhìn lại mình. Hãy trung thực nói với chính mình, chia sẻ với chính mình, để chính bạn có thể nghe được, thấy được cái sai của mình thay vì chối bỏ nó. Làm được điều này một cách nghiêm túc, tôi tin tương lai bạn còn làm được nhiều và nhiều hơn nữa.










8 lượt xem0 bình luận

Bài đăng gần đây

Xem tất cả

Comments


bottom of page