top of page
Nền tuyến tính trừu tượng
  • Ảnh của tác giảAsmallcorner

50 Giây Lưỡng Lự

Đã cập nhật: 30 thg 7, 2023


Trước mắt em, một ông lão trong chiếc áo sơ mi cũ đã bạc màu, ông có vầng trán cao, tóc được cắt ngắn nhuốm màu trắng lấm tấm đen. Phía sau ông, một người phụ nữ đang nắm nhẹ tà áo và cùng ông di chuyển về phía trước, trong nháy mắt Thi không thể đoán được bà bao nhiêu tuổi, em chỉ thấy được dáng người thấp bé, bà mặc chiếc áo khoác ngoài màu lông chuột cũ kĩ, đặc biệt bà đội một chiếc mũ rộng vành, che đi toàn bộ khuôn mặt.


Sáng nay, đường phố thưa người, trời trong những tia nắng đang e ấp thấp lên cho bình minh càng thêm rạng rỡ, gió nhè nhẹ, cảm giác lành lành thật thích thú. Thi không suy nghĩ gì cả, em đang đón nhận mọi thứ diễn ra xung quanh, em đang hòa mình vào bầu không khí của thành phố, ngày mới đến thật đẹp, thật an lành. Qua những cung đường, qua những ngôi nhà, những khóm hoa và những ngã tư, em để mắt mình được tự do chuyển động, tự do ngắm nhìn trong vô tư...


Em thấy hai người tiến lại phía xe em đang đỗ dừng đèn đỏ. Ngay lúc này, em mũi lòng nhớ lại cảm giác lúc em trong tiết học môn giáo dục công dân, em đã được học bài lòng nhân đạo, trong đó thầy Gia đã kể cho em nghe một câu chuyện mà không chỉ chạm đến trái tim riêng em mà cả lớp đều cảm động, một vài bạn đã rơi nước mắt. Lúc đó em nghĩ, mình phải làm việc tốt, mình phải giúp đỡ mọi người, đặc biệt những người có hoàn cảnh khó khăn. Và em tự dặn mình phải hành động như nhân vật trong câu chuyện của thầy Gia. Cảm xúc trong lòng em hơi bùi ngùi, hơi xao động vì ngay bây giờ em có thể thể hiện lòng tốt của mình.


Thoạt cái em trở lại với hiện tại, suy nghĩ trong đầu em quay ngược dòng, nhớ lại trong túi mình đã hết tiền lẻ, chỉ nhẩm lại tiền lẻ nào còn không, lúc mua đồ ăn sáng chỉ còn lại một tờ 20,000 và một tờ 50,000 thôi. Đầu em đã cài đặt sẵn chế độ mặc định, từ dưới 10 nghìn trở xuống được coi là tiền nhỏ, tiền lẻ, nghĩa là với em tầm đấy tiền không quan trọng, có thể cho đi, có thể mất đi bất cứ lúc nào mà không phải lo lắng thiệt hơn gì cả. Thế là đầu bảo với tay và các cơ quan khác phối hợp hoạt động nhuần nhiễn cho nhau, bắt đầu từ tay, tay em không hề di chuyển vào túi, vẫn giữ y nguyên, tiếp đến là đầu em lắc lắc ra hiệu không có tiền cho ông bà.



Ông bà không chờ đợi, chuyển hướng về xe khác. Lúc này trong em, một cảm giác, một ý nghĩ khác xuất hiện. Em vẫn dõi mắt theo họ, em đang nghĩ có phải người phụ nữ kia bị mù không, sao nhìn không giống, sao lại che mặt mũi thế kia. Nhỡ không thì bà đang lừa dối mọi người à. Cảm giác hoài nghi về ông bà tăng lên, có lẽ chúng vừa được sinh ra từ hành động từ chối của em. Ý nghĩ này nhằm mục đích gì đây, em tự hỏi rồi tự trả lời , à để củng cố, để làm đúng, để hợp thức hóa và đồng điệu với quyết định từ chối của em ấy mà. Ý nghĩ lại tiếp tục, có phải nếu em giúp họ, họ cũng sẽ gặp khó khăn vì số tiền nhỏ không thấm vào đâu. Lòng em dâng lên một nỗi niềm khó tả, em vừa thấy ấy nấy vì không giúp được, vừa cảm giác hoài nghi đến ông bà.


Không biết Thi nghĩ như thế nào, không biết Thi có đặt câu hỏi vì sao cảm xúc dâng trào mạnh mẽ sau buổi học với thầy Gia thì em muốn giúp mọi người, khi thấy người khác khó khăn em lại nhớ tới bài học này. Nhưng sau khi em kiểm tra và phát hiện mình không giúp được thì suy nghĩ chỉ tập trung vào cách thức biện hộ cho hành động của mình, lúc đấy sau bài học cùng thầy Gia, sự xúc động hôm nào lại không xuất hiện. Chuyện gì xảy ra với suy nghĩ của Thi lúc đó ? Có lẽ chính Thi sẽ có câu trả lời nếu em nhìn lại, nếu em xâu chuỗi lại cách mà suy nghĩ hình thành và xuất hiện, biết được cơ chế đấy thì câu trả lời sẽ có thôi.


Đèn đỏ vụt tắt, đèn xanh sáng lên, chiếc xe đạp của Thi bắt đầu lăn bánh, khởi hành vì đích đến của em phía trước. Bỏ lại đằng sau hai con người vừa xuất hiện đã làm dấy lên những suy nghĩ trái chiều trong em. Họ vẫn chưa nhận được gì, ngoài những suy tính cá nhân của em. Không biết em có biết không, bài học em học ở trường thoáng hiện rồi thoáng ẩn. Từ bài học trên lý thuyết và chuyển sang áp dụng vào thực tế giờ đây là cả một quá trình. Suy nghĩ lương thiện xuất hiện, rồi nhường chỗ cho sự tính toán nhỏ nhặt của mình và kết thúc chỉ sau một vài vòng bánh xe lăn. Nếu nhìn lại em sẽ nhận ra, em chưa sẵn sàng cho đi Thi à ! Trên hành trình riêng của mình, trên những vòng xe lăn, hi vọng một ngày nào đó cô gái này sẽ trưởng thành hơn, sẽ có thể ứng dụng nhanh những chân lý, những câu chuyện về lòng tốt vào cuộc sống đời thường. Để cô bé ấy sẽ không phải tính toán, sẽ không phải lưỡng lự gì cả, đặt biệt là sẵn sàng cho đi.

110 lượt xem0 bình luận

Bài đăng gần đây

Xem tất cả

Comments


bottom of page