top of page
Nền tuyến tính trừu tượng
  • Ảnh của tác giảAsmallcorner

Ai nắm chủ quyền con người bạn?



Bài viết hôm nay sẽ bắt đầu từ câu hỏi “ ai nắm chủ quyền con người bạn ? ”. để trả lời câu hỏi này tôi muốn bạn không nên vội vàng trả lời ngay, tôi muốn bạn có một nhịp trao đổi với bản thân mình. Nghĩa là bạn hãy đọc câu hỏi trong im lặng để câu hỏi phát sinh thông qua tiếng nói không lời rồi sau đó hãy trả lời. Với câu hỏi không lời tôi cũng muốn nhận câu trả lời không qua lời nói bằng miệng, tức tâm trí bạn trả lời thông qua cảm giác hay có thể nói thông qua tiếng thì thầm trong đầu óc bạn. Khi mọi thứ sẵn sàng hãy nói cho tôi nghe đáp an của bạn.


Tôi đã hỏi nhiều người và câu trả lời của một phút suy tư : đương nhiên tôi làm chủ con người mình, hầu hết đều trả lời vậy. Ta nắm chủ quyền chính mình. Sau mỗi lần hỏi tôi đều nở nụ cười chấp nhận câu trả lời mà không hề phán xét gì cả. Đôi lúc cũng có người vẻ thắc mắc sao tôi lại cười, có phải vì câu trả lời của họ? Cũng có người thấy vậy và đặt câu hỏi ngược lại có phải thật sự chính mình nắm chủ quyền con người mình hay không?

Tôi cũng không vội vàng, từ từ đưa cho các bạn ấy thấy những thắc mắc của mình qua các mẫu chuyện nhỏ hay những câu hỏi để các bạn tự khám phá, tự tìm câu trả lời cho riêng mình.



Tôi hỏi tiếp, nếu các bạn thật sự nắm giữ chủ quyền con người mình, thế bạn trả lời thành thật cho tôi nhé những đồ vật hay sản phẩm nào bạn quan tâm, muốn sở hữu nó? Các bạn vui vẻ trả lời một cách thoải mái hơn câu hỏi trước đó và không quên hỏi lại có cần tỉnh lặng nữa không ?Rồi sau đó đưa ra nào sneakers, đồng hồ, điện thoại. Tôi muốn biết xem bạn quan tâm đến chúng như thế nào? Thì bạn bảo : Mỗi lần sinh nhật mình, bạn sẽ tự mua tặng cho bản thân một đôi giầy mà mình thích của các thương hiệu nổi tiếng. Mỗi lần những sản phẩm mới ra là bạn theo dõi, ngắm nhìn và tự thương thảo với bản thân nếu thích quá thì đợi đến sinh nhật hoặc có khi mua tặng trước khi sinh nhật luôn để cho mình tận hưởng cảm giác sở hữu một món hàng xị xò như thế! Cũng có lúc sợ hết hàng nên cố gắng tranh thủ… tương tư như thế đồng hồ và điện thoại thời gian có dài hơn vì tính chất đặc điểm của nó. Những những mẫu mới ra thì tính năng như thế nào? Nếu bạn thích thì những thông tin chi tiết cũng không thể quên. Tôi lắng nghe các bạn chia sẻ hết những suy nghĩ của mình, tôi bắt đầu từ từ chỉ ra cho bạn thấy , bạn hiểu rõ về chủ quyền của mình và ai đang nắm chủ quyền con người bạn. Nghe có vẻ như mơ hồ nhưng thật sự là vậy, ban đầu ta làm chủ quyền con người mình nghĩa là khi bình thường ta làm chủ tâm thức, làm chủ suy nghĩ của mình nhưng khi ta bắt đầu quan tâm đến vật chất xung quanh mình, ta muốn sở hữu chúng thì bây giờ ta đã đánh mất chủ quyền rồi, ta để cho ta chạy theo chúng từng ngày như thế. Ta khao khát chúng, nên cố gắng tìm cách sở hữu chúng thật mau, thật nhanh. Bằng cách này, hay cách kia, suy nghĩ của chúng ta tập trung vào những món hàng này. Những ước ao những khát khao bắt đầu sinh sôi nảy nở. Có những trường hợp còn tìm cách không chính thống, không đúng luật nhằm sở hữu những món hàng đó. Khi sở hữu rồi thì tốn thời gian chăm sóc, bảo dưỡng, bảo vệ chúng. Nếu chúng còn tồn tại với ta, thì chỉ sau một khoảng thời gian ta lại tự tìm cho mình những đích đến khác, những phiên bản tốt hơn, đẹp hơn, giá trị hơn, tính năng cập nhật tốt hơn. Đôi lúc ta không sử dụng tính năng đó nhưng rồi vẫn chạy theo chúng từng ngày, từng giờ.. và nếu chúng mất đi, thì ta lại cáu gắt, đau buồn, ta lo lắng và tiếc thương không thôi, như một phần trong ta mất đi.



Bạn thấy đấy bạn là bạn nhưng có nhiều lúc bạn không phải là bạn, bạn làm chủ bạn nhưng cuộc đời này với nhiều người họ mất đi chủ quyền của mình lúc nào không hay. Bạn để cho những vật chất, những tài sản mà bạn cho là quý giá, có giá trị, những đồ vật cần thiết nắm chủ quyền con người bạn. Bạn càng quan tâm bỏ thời gian cho chúng thì bạn càng xa với cái chủ quyền của chính mình. Bạn để cho vật chất, tài sản làm chủ quyền con người bạn rồi. Thế nên có thể nói rằng bạn thường xuyên để mất chính mình chứ không hẳn lúc nào bạn cũng là chính bạn được. Vì nếu bạn là chính bạn thì không thể nào bạn để cho vật chất làm bạn buồn, làm bạn khát khao, làm bạn thỏa mãn được ( nếu cái thỏa mãn đó là hợp lý, tự công sức mình làm ra, không đánh mất cái đạo đức của bản thân là bình thường, còn ngược lại với cái bình thường để cho cái dục vọng điều khiển bản thân theo hướng tiêu cực không có kiểm soát là đánh mất chủ quyền). vì con người bạn tồn tại các cảm xúc đó, bạn khó làm chủ chính mình và đánh mất chính mình trong một ranh giới hết ức mong manh.


Gần đây tôi có đọc một bài báo, chắc hẳn ai đó trong các bạn nếu đã đọc qua. Một thanh niên trẻ tuổi vì thiếu tiền chơi game mà đã giết cả bà của mình vì bà không cho lấy tiền đi tiêu xài phung phí. Mâu thuẫn bên ngoài, dẫn đến mất chủ quyền kiểm soát, trong giây phút ngắn ngủi thanh niên này đã lấy mất đi mạng sống người bà của mình.


Mất chủ quyền kiểm soát hành động, suy nghĩ, trạng thái cảm xúc của con người ngày càng diễn ra trên diện rộng và phổ biến ở khắp nơi, không phân biệt độ tuổi giới tính. Có những trường hợp tác động vừa phải nhưng có những hậu quả thật không thể tưởng tượng như ví dụ vừa nói ở trên. Ta phải làm gì, cần làm gì để đề phòng, để ngăn chặn? Nếu ta không xem là nghiêm túc, nếu cứ vô tâm và cứ cho là ta bình thường thì làm sao ta thấy được người khác mà giúp đỡ. Hãy bắt đầu từ ta, hãy nhìn lại đi.

5 lượt xem0 bình luận

Bài đăng gần đây

Xem tất cả

Yorumlar


bottom of page