top of page
Nền tuyến tính trừu tượng
  • Ảnh của tác giảAsmallcorner

Bắt đầu từ không và cuối cùng sẽ trở về không

Đã cập nhật: 1 thg 9, 2022

Nam sống trong gia đình có mức thu nhập trung bình cùng vợ và một đứa con trai 10 tuổi tại một tỉnh miền tây nam bộ , Tiền Giang. Nam chuyển từ Thành phố Hồ Chí Minh về sống cùng vợ tại nhà riêng gần nhà cha mẹ vợ. Nhà vợ Nam có 2 con, vợ Nam và em trai, hiện đã có gia đình. Ngày nọ, vợ Nam bảo : - Mai anh cầm sổ đỏ nhà mình qua cho má nghe. Thằng út nó mượn. - Trời, sao mà được. ( Nam khó chịu nhưng cố gắng kiểm soát giọng nói ) - Đem qua đi, không má nói này , nói nọ, mệt lắm. - Chịu thôi, anh không đồng ý 100%. Chi tiêu nhà mình rất nhiều. Nhỡ có chuyện gì làm sao xoay nổi. Em không nói má, cứ làm theo sao mà được.

Cuộc nói chuyện giữa hai người dừng lại mà không có sự nhất trí cụ thể. Tuy nhiên, bên trong hai người suy nghĩ vẫn không dừng. Nam cảm nhận rõ rệt, anh ấy đang không nói gì nhưng trong đầu anh không một phút dừng suy nghĩ, anh đưa ra hết lý do này , đến lý do khác. Hết nghĩ đến vợ, anh liền nghĩ đến má anh. Anh trách má sao cứ bọc lót cho thằng em hết lần này, đến lần khác. Anh lại trách thằng em, sao không nói trực tiếp với mình. Nam quay lại, anh tìm ra nhiều lý do ủng hộ quan điểm của mình. Ngay lúc này, trái tim Nam như có một bàn tay vô hình chạm vào, nó không bóp chặt, không lỏng lẻo, Nam biết nó đang nhẹ nhàng bao bọc một cách cẩn thận. Nó đợi chờ cơ hội hay khoảnh khắc nào đó Nam không rõ. Cả căn phòng chìm trong im lặng, ba người đã sẵn sàng chìm vào giấc ngủ nhưng Nam biết rất rõ trong anh một cuộc chiến đang diễn ra. Một cuộc chiến mà Nam không biết nó sẽ như thế nào. Nam bị cuốn trong dòng suy nghĩ vô tận và ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Sáng hôm sau, Nam vừa tỉnh giấc, cảm giác đầu tiên anh ấy cảm nhận là miệng đắng chát, cổ hơi mỏi và cứng. Anh ngồi dậy, người hơi khó chịu một chút, ý thức cũng dậy theo. Lại lần nữa suy nghĩ tuôn trào tới, chúng không theo thứ tự , cứ lần lượt xuất hiện. Anh nhận ra chúng giống lần trước, không khác gì cả. Anh đi đánh răng, nhìn mình trong gương. Anh thấy mình, anh thấy chúng. Khi đấy anh chợt hiểu ra , nếu chúng cứ xuất hiện, anh, con người sáng tạo trong anh sẽ mất, phần tư duy tích cực sẽ sớm nhường chỗ cho những chán ghét , buồn giận lắp đầy. Anh trở ra làm những việc cần thiết cho buổi sáng. Chốc chốc anh lại để ý đến chúng. Khi anh nhìn dòng suy nghĩ trong mình, chúng chợt dịu đi ngoan ngoãn như một em bé. Anh nhận ra, anh là một người cha. Anh biết làm thế nào để vỗ về nó. Anh nói nhẹ nhàng với nó rằng, anh sẽ nói với mẹ vợ anh, nói với em vợ anh những suy nghĩ của riêng anh. Anh sẽ dùng truyền thông để phá vỡ những khúc mắc, những sợ dây buộc trói quanh mọi người. Đứa bé trong anh dịu đi và những lời thủ thỉ của anh có tác dụng thần kì. Em ấy đẵ ngủ, đã trở về " không" nơi em ấy xuất hiện. Vấn đề nào rồi cũng sẽ được giải quyết theo cách riêng của nó nhưng trước hết với Nam, anh đã nhận ra một điều gì bên trong anh.

39 lượt xem0 bình luận

Bài đăng gần đây

Xem tất cả

Góc Nhìn Trẻ

Comments


bottom of page