top of page
Nền tuyến tính trừu tượng
  • Ảnh của tác giảAsmallcorner

Chú chó Lĩnh - hành trình tìm chủ P2

Đã cập nhật: 25 thg 8, 2022


Chìm trong cảm giác hoang mang và khó hiểu. Lĩnh cố gượng đứng dậy lần nữa. Chui qua lỗ nhỏ phía hông nhà, em đã thấy ánh sáng chói mắt. Lần đầu trong đời em thấy cảm giác khác lạ. Không cha, không chủ ! Lĩnh cảm giác trơ trọi, không định hướng. Nỗi đau âm ỉ trong lòng em đang dần thay thế cho cơn đói bụng đang gặm nhấm chút năng lượng cuối cùng của em. Lĩnh quyết định đi tìm gì đó, em đi trong vô vọng. Em quên mất những khả năng của mình. Em đi ngang qua bãi đất trống. Em thấy một nhóm chó hoang đang đứng đấy, quan sát em. Chúng nhìn em không rời một giây phút nào. Một con nhỏ nhất nhóm, cất giọng hỏi : - Này thằng anh em, ngày đầu bước vào đời hả. Vào đây, anh bảo kê. Lĩnh nhìn chầm chầm, rồi quay đi. - Tao khác bọn mày. - Chó là chó, khác gì ? - Tao có định hướng riêng. Tao đi tìm chủ. - Chủ ! ( nó sủa lên mấy tiếng khinh bỉ ). Chú em còn non và xanh lắm. Con người thật đáng sợ. Ở đây tao lo cho. Tao nhỏ, nhưng làm chủ nhóm chó này. Tao sẽ dạy cho chú em bắt những em gà mập mạp, sẽ chỉ cho chú những nhà đầy ắp cơm ngon. Không phải lo gì cả. - Tao đi tìm chủ. - Anh thương, anh nhún nhường mà mày không biết điều. Đi ! ....... đi ! anh em chỉ đường cho. Nói rồi nó tru lên một tiếng dài, tiếp sau đó là một trận dằn mặt mang tính hội đồng. Mọi việc đến với Lĩnh bất ngờ khó tả, cơn đau mới, áp đảo cơn đau cũ, bao trùm lấy thân thể em. Nhưng may ra, trong cuộc hỗn chiến, một mẫu bánh mì còn sót lại. Không kịp suy nghĩ, em nhào tới, chụp lấy và ăn ngấu nghiến. Khi đã có gì nhét vào bụng, em đứng ngay dậy. Lĩnh cố quên đi cảm giác đau. Lòng em đang tìm câu trả lời. Tại sao mọi thứ lại như vậy ?Ai đã tạo ra cuộc đời em ? Nung nóng trong em bùng cháy lên từng ngày, từng ngày. Em không biết mình lang thang trong bao lâu. Qua khu đất vắng vẻ, em tìm thấy một nhà nọ. Em đứng ngoài xa, nhìn thằng vào trong nhà. Lát sau, em thấy một người đàn ông say rượu bước vào. Trong nhà bỗng nghe tiếng khóc của một em bé trai. tiếng cãi nhau. Em nghe rõ mồn một, với đôi tai tinh tấn của mình. Em thấy cậu bé trai, đi ra sân , nước mắt lăn dài trên má. Em nhớ cậu chủ mình, em lê bước chân nặng nhọc đến trước cậu bé. Đôi mắt đượm buồn nhìn âu yếm. Em bé cũng nhìn đáp lại, vẻ ngạc nhiên. Hai bên cảm thông cho nhau, hiểu nhau chỉ sau cái nhìn. Họ như những người cùng cảnh ngộ. Lĩnh lặng lẽ đến gần, ngồi mộp xuống, xà vào nằm trên chân cậu bé. Em nhắm nghiền mắt, đợi chờ những cái vuốt ve mà từ lâu thiếu vắng. Hôm nọ, trong lúc cậu nhỏ ra ngoài, em ở trước sân trông nhà. Người đàn ông ấy về, ngà ngà say. Thấy em , ông chắc lưỡi, búng tay ra hiệu cho em lại gần. Hắn chộp nhanh lấy em, vòng tay ôm chặt bụng em. Lĩnh hết hồn, giãy giụa. Em ý thức mình đang gặp nguy hiểm. Em cắn vào tay hắn mạnh nhất có thể. Hắn buông ra, chộp ngay khúc củi định đập em. Em như một chiến binh thực thụ, nhanh như cắt, né ngay được đòn trời giáng của gã. Lĩnh nhớ lại những cú nhảy, những cú phóng căng bụng lúc cùng cha bắt chim. Em lao về phía trước không định hướng. Em chạy đến lúc kiệt sức thì dừng lại, thở dồn dập, 4 chân co ro nằm thiếp đi bên vệ đường. Lúc em tỉnh dậy, em thấy mình đang ở phía sau của một ngôi nhà, hai bên được làm bằng ván, bóng loáng. Em đoán ngay đây là một gia đình khá giả. Trước mặt em, tô cơm nguội, món ăn chỉ được nếm vài lần trong đời. Không suy nghĩ, em ăn thục mạng, em tự nhủ cả đời em, chẳng thể quên tô cơm ngày hôm nay. Ăn xong, em vẫn nằm đó. Thấy một con chuột béo mút lướt qua. Theo bản năng, Lĩnh phóng như tên bắn bám theo, chỉ vài đường quyền cơ bản, con vật mỡ màng kia nằm gọn, chặt giữa miệng em. Em cắp chú chuột ra trước nhà. Một ông chủ to khỏe, râu rậm rạp, đôi mắt to nhưng vẻ triều mến lên tiếng " được đấy". Kể từ sau khoảnh khắc ấy, em cảm giác mọi thứ đã qua đi. Ở đây em được coi như một anh hùng, em được chủ yêu thương, ăn những món ăn cao lương mĩ vị. Hôm nào em cũng mang chiến lợi phẩm, nào là chuột ăn lúa, ăn dừa , ăn khoai và cả chuột cống, về cho ông chủ. Tiếng tăm của em được truyền xa khắp đầu làng, cuối xóm. Nhờ vậy, Lĩnh được mời vào làm thành viên tích cực của hội chó giữ làng. Em đang làm thân với hội đồng chó của làng này, em tự nhủ một ngày nào đó, khi em có địa vị vững chắc, tiếng tăm vang dội, hội đồng chó sẽ giúp em dò la tung tích của chó cha.


21 lượt xem0 bình luận

Bài đăng gần đây

Xem tất cả

Kommentare


bottom of page