top of page
Nền tuyến tính trừu tượng
  • Ảnh của tác giảAsmallcorner

Chiếc Áo Tàng Hình - Cái Giá Của Sự Giàu Sang


Kha đang ngồi ở gốc cây đa đầu làng. Anh không biết làm gì bây giờ. Trong đầu anh lúc này chỉ đang nghĩ làm sao có tiền, làm sao để mua được những món ăn khoái khẩu. Nghĩ đến đồ ăn, anh thấy bụng cồn cào hẳn. Anh nhớ lại sáng nay chỉ mấy củ khoai lang bỏ bụng. Anh cũng thầm nghĩ, mình cũng đẹp trai, chỉ tội sinh ra là nghèo. Mà nghèo thì thôi lại còn thiếu ăn. Anh nghĩ chắc anh phải thay đổi, kiếm gì làm, chứ kiểu này khoai luộc còn không có ăn.


Kha nghĩ thôi cũng trưa giờ biết tính làm sao, ngồi đây ngủ xíu, vừa tránh nắng, vừa cho cảm giác đói qua đi. Anh vừa khép hờ hai mắt lại. Từ trên cây đa rơi xuống một vật gì làm anh giật mình.


- Ai làm gì thế kia. Đuôi hay sao không thấy người ta ngồi đây.


- Ta đem những điều mi đang cần. Ta sẽ đến lấy sau.


Kha không thấy ai chỉ nghe tiếng vang như vậy. Anh lấy làm tò mò.


- Cái gì đây, áo không ra áo, quần không ra quần. Biết tôi cần gì không. Là tiền, là tiền đó.


Anh vội vớ lấy rồi choàng qua người theo quán tính.


- Cái gì đây?


Anh thấy chỗ nào vải che là chỗ đó biến mất. Anh không thể tin được, trên đời này lại tồn tại một vật mầu nhiệm như vậy. Anh đưa tay dụi mắt, anh vẫn không thấy phần cơ thể che mắt. Anh đưa tay bức tóc, rồi anh nhảy lên. Đây là thật, đây không phải mơ. Anh reo lên, mặt hớn hở.


- A ha! Báo vật!


Anh vội nhìn quanh, tay bịt miệng, mắt ngó xung quanh xem có ai đang nhìn mình không. Anh sợ ai phát hiện thì anh không giữ được bí mật.


Anh cảm ơn và nghĩ liền cách dùng. Anh nghĩ ra những điều gì mình cần làm. Anh nghĩ mình cần có vàng, tiền, châu báu, mình cần nhiều nhiều thứ lắm. Anh tự nhủ giờ mình có nó mình sẽ có tất cả. Anh thấy đói bụng quá. Anh liền nghĩ ngay tới việc tìm gì đó ăn liền. Anh quay sang đằng xa, về phía quán ăn. Anh bọc lấy quanh người, đi nhanh chóng về hướng đó. Anh lấy thứ này, thứ khác, nhét hết chỗ này, sang chỗ khác. Không một ai phát hiện, anh trở lại cây đa và ăn lấy ăn để. Mặc kệ tiếng la thất thanh từ phía quán ăn nhỏ. Anh nói trong miệng mất có tí đó ăn mà làm quá, mai mốt mất thêm tiền, thêm vàng thì sao. Anh nghĩ đến đây miệng tủm tỉm cười.


Nói gì nói đồ ăn trước mặt mình nên ăn cho đã cài cái bụng. Vừa ăn anh vừa thầm nghĩ, trời đã ban ơn cho mình, mình đã làm nhiều việc tốt, trời thương. Anh tưởng tượng biết bao cảnh đẹp, rượu ngon, xung quanh là những mỹ nhân tuyệt sắc giai nhân. Anh còn thấy anh ăn mặc kiểu quý tộc, sống trong một ngôi nhà to, không anh thay đổi là lâu đài, với người hầu kẻ hạ không biết bao nhiêu người. Rồi anh có quyền, anh sẽ điều khiển nhiều người. Anh thấy mình là ông hoàng, anh thấy mình trên cao. Ăn xong, anh lăn ra định ngủ. Nhưng không tài nào ngủ được. Anh nghĩ đủ thứ. Anh kế hoạch này, kế hoạch nọ. Đầu tiên là lấy tiền từ nhà ông bá hộ rồi anh sẽ mua đất, anh mua một miếng đất thật to, thật đẹp. Anh phân vâng lấy một ít hay lấy hết, bởi vì họ đã sống trong giàu sang lâu rồi, họ nên trải nghiệm cuộc sống như mình, nghèo rớt mồng tơi xem sao. Anh lại nở nụ cười. Rồi anh lại lấy tiếp tiền của lão Thông, một địa chủ của vùng, rồi mua sính lễ sang cưới con gái lão.Ông có cô con gái hết sức xinh đẹp, nhưng kiêu kì lắm, nhiều lần gặp anh ngoài đường, chẳng thèm ngó. Giờ thì thời thế thay đổi, cô phải là vợ anh. Anh lại cười. Anh sẽ tiêu xài cho những gì anh thích. Anh thấy đây mới là cuộc sống. Anh thấy trời đã ngó đến anh, có thể vì anh hiền lành nên mới được vậy. Anh thấy nên hành động rồi. Thế là vừa lúc trời tối, anh che người bằng chiếc áo tàng hình lén vào từng nhà từng nhà theo kế hoạch của mình. Tất cả đều như dự kiến của anh. Tất cả đều thuận lợi một cách nhanh chóng. Cứ sau vụ trộm nào là anh lại nhìn những người mất tiền, tài sản, anh thấy lòng dạ hả hê. Anh thấy sảng khoái không tả được.


Anh nghĩ từ trưa đến tối, từ tối cho đến sáng. Mặc dù thực hiện hết những gì anh mơ ước nhưng không hiểu sao, lúc nào anh cũng mệt mỏi. Chỉ có mấy ngày mà cơ thể anh teo lại thấy rõ. Rồi anh ăn sơn hào hải vị nhưng không biết ngon. Anh không ngủ được giờ phút nào từ lúc anh có chiếc áo. Anh cố gắng nhiều lần nằm xuống, nhắm mắt hồi lâu nhưng tâm trạng anh thì nghĩ đến làm sao có thêm tài sản, phải sử dụng như thế nào. Trải qua mười ngày không ngủ, đôi mắt Kha ngày càng mệt mỏi, anh không còn cảm thấy hạnh phúc, vui vẻ, đủ giàu sang.


Anh bắt đầu sợ chết, anh sợ mất tài sản. Anh không biết phải làm sao. Anh thấy rằng, lúc anh chẳng có gì, anh chẳng sợ chết, chẳng sợ mất. Giờ thì ngược lại. Có tất cả, nhưng thiếu sức khỏe, thiếu hạnh phúc, thiếu tự do. Anh suy nghĩ thật kỹ, trở lại gốc đa ngày nào. Ngồi đó van xin được tha thứ.


Anh hối lỗi, anh thấy rằng sự tham lam của anh đã cướp đi cuộc sống bình thường của anh. Từ quý trọng, anh trở nên chán ghét và rồi thù hằn chiếc áo tàng hình. Anh ngồi đấy trong sự chờ đợi trở lại của tiếng nói hôm nào.


150 lượt xem0 bình luận

Bài đăng gần đây

Xem tất cả

Comments


bottom of page