top of page
Nền tuyến tính trừu tượng
  • Ảnh của tác giảAsmallcorner

Chim Lồng Cá Chậu





Chim và cá nếu đem nhìn gần, hay so sánh chúng với nhau, xét về loài thì hắn rõ chúng khác xa nhau vì một loài ở trên cạn, còn loài kia ở dưới nước. Nhưng nếu nhìn xa một tí với tâm thế không phân biệt thì chúng đều là loài vật. Đều là những sinh linh đồng hành cùng con người hằng bao thế kỷ nay, phục vụ cho con người ở một nhu cầu thực tế nào đó.


Tương tự, chiếc lồng và cái chậu nếu đem so sánh với nhau ta thấy rõ chúng khác nhau hoàn toàn nhưng nếu quy chung lại, chúng đều là đồ vật mà loài cá, chim trú ngụ một cách bị động, tức bị con người cho vào đấy sống trong một không gian có giới hạn. Lồng và chậu là những vật mà con người tạo ra để thực hiện mục đích của riêng của mình với loài vật, như hạn chế sự di chuyển của cá và chim hay muốn giữ chúng bên mình, ý là để dùng sở hữu những con vật mà con người mong muốn.


Nói đến đây, trước hết tôi muốn đưa ra hai hình ảnh quen thuộc, cùng câu nói gần gũi của ông bà ta thường dùng để ví von, để liên kết đến hình ảnh con người chúng ta các bạn ạ. Bạn có thấy con người ngày nay cũng giống loài cá và loài chim không? Hãy cùng nhìn lại để thấy điểm tương đồng. Nhìn gần hơn nữa với tâm thế cởi mở, đâu đó ta nhận ra rằng cuộc sống thường nhật này, bạn và tôi cũng giống như cá, như chim .






Trước hết ta nói về công việc. Đa số chúng ta đều có việc để làm, đều để mình bận rộn với một công việc đặc thù nào đó. Anh chị em công nhân không ngừng tăng gia sản xuất, người nông dân và kể cả một học sinh đi học, các em miệt mài từ sáng đến tối, từ tối cho đến khuya. Một thầy tu cũng như vậy, vị này cũng lao động nhưng với một hình thái khác, thầy có thể tổ chức giảng dạy cách sống, lẽ ở đời cho những người tìm đến thầy, những người tìm kiếm chỗ nghỉ chân giữa hành trình sống bận rộn. Khi làm việc, ta sẽ gắn mình vào một tổ chức nhất định liên quan đến công việc chúng ta làm. Tất cả đều này phải dưới sự kiểm soát, hay buộc ta phải tuân theo một lề lối nào đó dù là công việc tại gia hay chốn công sở, có tổ chức hay phi tổ chức. Những cái tên như nhà máy, xí nghiệp hay công ty, nếu hiểu rộng hơn thì chẳng khác nào cái lồng cả, nếu các bạn đã làm lâu, gắn bó lâu thì đó là cái lồng vững chãi, là cái chậu với thành cao cho bạn cảm giác an toàn, cho bạn cảm giác bạn sẽ nguy nếu thoát ra chúng. Để rồi lâu quá hóa quen, ta không cảm giác được nó trở thành nơi giới hạn chúng ta. Ta chỉ có cảm giác đấy là nơi ta đảm bảo thu nhập, dựa vào đấy ta có mọi sinh hoạt cố định. Những nơi này được gọi là chiếc lồng, cái chậu ta tự tạo ra cho mình. Tuy nhiên khác ở chỗ cái lồng này được mở cửa nhưng bạn có đủ dũng cảm để bước ra ngoài không? Có quá nhiều thứ chi phối bạn trong thời gian hiện tại, để rồi có suy đi tính lại bạn động viên bản thân, an ủi mình chấp nhận. Dẫu thực tế nhìn lại ta sẽ thấy mình giống cá chậu như chim lồng đấy, những nỗi sợ hãi và tinh thần chuộng an toàn đã thuyết phục ta giữ yên, chấp nhận nhưng chưa thật sự hoàn toàn, vì cứ như một chu kì được lặp đi lặp lại, bạn cứ thấy chán với nó, cảm giác cần được giải phóng cứ thoang thoảng.


Lại nói đến gia đình, càng ngày xã hội càng tiến bộ, nhu cầu sống của con người theo đó mà tăng lên không ngừng. Chính vì lẽ đó gia đình hiện tại đang tạo ra những cái lồng, những cái chậu cho các thành viên trong đó. Thành viên này giới hạn, ràng buộc lên thành viên kia, ai cũng có khả năng này chỉ khác mức độ nặng, nhẹ ở từng hoàn cảnh gia đình. Rõ nhất là những thành viên nhỏ tuổi, chúng ta lo quá nhiều cho con cái, những đứa trẻ là chú chim, con cá không hơn không kém. Chúng được phục vụ từ trong ra ngoài, được lo lắng từ đầu đến chân, ở nhà thì cơm bưng nước rót không làm gì cả, ra ngoài thì được che chở, bảo vệ không có một thử thách nào cho các em. Người lớn đã vô tình tạo những chiếc lồng mang tên tình thương yêu bao vây các em, bảo vệ chúng mọi nơi, mọi lúc. Nhưng nếu bảo vệ như thế các em bị giới hạn trong chiếc chậu của mình, làm sao các em có thể chạm đến các thử thách phù hợp cho lứa tuổi của chúng đây. Chúng đang lớn lên từng ngày, chiều ngang, chiều cao không ngừng thay đổi nhưng hi vọng, ước mong, những cái lo, nỗi sợ hãi của người lớn trong gia đình lại giữ nguyên chỉ số, thì làm sao các em có thể phát triển về ý thức, có cơ hội tự va chạm, các em phải có những vấp ngã, phải có điều không mong muốn, phải có khả năng thích nghi với môi trường sống...Nếu con không khỏe thì cha mẹ mong khỏe mạnh không cần tài giỏi, nếu con bình thường thì mong nó học giỏi, thông minh hơn bạn bè, nếu học được 7 thì mong 8, 9 điểm rồi nhồi nhét, rồi ám thị, rồi cả dọa rằng không như thế này thì không xong, không được...





Ngày xưa, tôi thấy người ta cho rằng thân phận của người phụ nữ ví như cá chậu, chim lồng vì họ không được chọn bến đỗ của đời mình. Họ phụ thuộc vào sự sắp đặt của cha mẹ. Học chịu sự quản lý của đàn ông, người chủ của gia đình nên ta có câu” Phụ tử tòng phu, tử tòng tử” như vậy hình ảnh người phụ nữ đã gắn liền với bao hình ảnh ước lệ, để rồi thông qua đó ta thấy họ khổ, họ bất hạnh và đáng thương, bản thân họ thì khát khao tự do. Nhưng

giờ đây lịch sử đang lặp lại trong một xã hội mới được cho là hiện đại, chim lồng cá chậu khoác lên mình một chiếc áo mới, ngụy trang cho mình tinh vi hơn và có mặt trong nhiều lĩnh vực của xã hội, hình thành trên nhiều phương diện của kiếp con người hơn nữa với danh nghĩa bảo trợ, danh xưng tình thương, trách nhiệm nhưng khi xuất trích ra thì có khác gì cá chậu, chim lồng ?










14 lượt xem0 bình luận

Bài đăng gần đây

Xem tất cả

댓글


bottom of page