top of page
Nền tuyến tính trừu tượng
  • Ảnh của tác giảAsmallcorner

Hoa Hướng Dương - Chiếc Áo Tàng Hình

Đã cập nhật: 25 thg 9, 2022


Trên một cánh đồng hoa bát ngát của thảo nguyên. Cây hoa hướng dương đang nhẹ nhàng thả mình chìm đắm trong khoảnh khắc tuyệt vời của ánh ban mai. Hoa đang hít thở mùi thơm nhẹ của những giọt sương tươi ngon đọng lại lúc mới bình minh. Em khẽ rung cành lá và cất tiếng hát du dương của mình.


Khi nghe tiếng hát con ong xanh bay tới, ngắm nhìn chăm chăm vào hướng dương. Nó trao hoa những lời có cánh, những lời này ngày nào ong xanh cũng thủ thỉ bên tai hoa. Ong xanh khen em, cây hoa đẹp nhất khu thảo nguyên này. Màu vàng tươi trên cánh hoa là màu đẹp nhất, tươi mát nhất ong xanh từng gặp. Màu xanh trên lá em , màu xanh đại diện cho tất cả cây cối ở đây. Mùi hương của hoa dịu êm và nồng nàn. Mật hoa của em, sự kết tinh túy nhất, ong xanh từng nếm thử. Hàng ngày sau những lời khen có cánh, ong xanh sẽ kể hoa nghe về những chuyến đi đầy thú vị của mình. Nào là chuyến hành trình dài ngày từ vùng phía bắc xa xôi sang vùng phía nam đầy cỏ hoa. Ở mỗi vùng đều có những loài hoa rất đẹp và đặc biệt. Có những chuyến đi thật sự rất dễ dàng, cũng có những chuyến đi đầy dông bão. Ong xanh kể cho hoa nghe về thế giới rộng lớn bên ngoài. Về những điều hoa không biết, chưa thể tưởng tượng được.


Cũng vì những câu chuyện đầy ly kì này mà hoa hướng dương đã phải lòng ong xanh. Sự khâm phục vì hiểu biết sâu rộng, cùng những lời có cánh từ một kẻ chinh phục hoa, hướng dương đã say nắng ong xanh. Hoa thường dễ dàng nghe theo hay chấp thuận những yêu cầu từ ong xanh. Sau những ánh mắt, những câu chuyện thu hút, ong xanh đều hút mật của hoa. Hoa trao ong xanh những thứ mật tốt nhất của mình. Em tin tưởng ong xanh rất nhiều.


Thảo nguyên đang sắp vào đợt nắng nóng. Ong xanh nói với hoa rằng cơ thể ong cần nhiều mật hơn để chống lại cái nắng nóng sắp đến. Xung quanh đây hướng dương là cây có nhiều mật nhất nên ong xanh định hút thêm nhiều hơn mỗi ngày. Hướng dương bảo hoa cũng đang sắp cạn mật sợ không đủ, lúc này em cảm giác thân cây mình không còn khỏe mạnh như trước đây. Ong xanh nghe vậy lấy làm trách móc, giận hờn, bảo hoa không biết chia sẻ với mình, trách rằng vì hoa mà nó ở lại không theo các loài di chuyển về phương bắc. Ong xanh không muốn trò chuyện, không muốn gần hoa nữa. Ong xanh tự ái bỏ đi, không ngoảnh lại, không lắng nghe thêm một lời nào nữa.


Hướng dương rất buồn, em không muốn chuyện này xảy ra. Hoa đã cùng ong xanh gắn bó rất lâu, ngoài là bạn tâm hồn, tri kỷ và hơn thế nữa. Hoa chỉ có thể nói chuyện, tâm tình với ong xanh, nếu ong xanh bỏ đi em không thể tưởng tượng cuộc sống mình sẽ như thế nào. Em không thể cảm nhận những gì tuyệt đẹp của thiên nhiên, em không thể sống tiếp được. Nỗi niềm bên trong đã đã thể hiện ra bên ngoài, cánh hoa, màu sắc, sắc hoa tất cả đều thay đổi theo tâm tình của em.


Bổng đâu cơn gió mang một cái gì tới. Hoa thấy mình bị phủ một cái gì đó. Em không ngờ đó là chiếc áo tàng hình. Trong trạng thái này, em để nó tự nhiên, không cử động, phó mặc cho mọi thứ diễn ra, em chỉ im lặng đứng đây, như không hề tồn tại. Ong xanh một ngày nọ quay trở lại, không thấy hướng dương. Nó tưởng nắng nóng làm hướng dương chết rồi. Nó lại tìm những bông hoa gần đó, nó sử dụng những lời như đã từng nói với hướng dương, nó dùng lời lẽ ngây thơ, trong sáng nhưng đầy hấp dẫn để hút được mật hoa. Nó bảo trước đây ở đây có một cây hoa rất xấu, người đầy gai nhọn, nó bảo chỉ có cây hoa nó đang hút mật là đẹp nhất, thơm nhất. Thế này đầy rẫy những điều vô tình, hướng dương cũng không ngoại lệ, vô tình em đã được cứu bởi chiếc áo thoát khỏi cái nắng khắc nghiệt, vô tình hướng dương đã chứng kiến cảnh tượng trớ trêu này. Như có một nhát dao chí mạng vào vết thương đã hình thành trước đây, em khóc, khóc nhiều lắm, khóc trong im lặng. Em đã trao trọn những hương mật tuyệt vời cho một con ong chẳng ra nhưng sau những vật vã về thể xác và linh hồn, thời gian lại là một phương thuốc vô hình xoa dịu đi vết thương, hoa thầm cảm ơn vì đã biết được lòng ong xanh.


Trời càng nắng nóng hơn, hoa xung quanh đã lụi tàn. Thảo nguyên thật sơ xác với khung cảnh hiện tại. Vì được che chắn nên hướng dương không sao. Cơn gió nọ lại xuất hiện. Cả khu thảo nguyên giờ chỉ có hướng dương là hoa. Em, một đoá hoa độc nhất, đẹp nhất và cây hoa duy nhất còn sống. Ong xang bay đến, nhưng vì nhiều ngày không hút mật nên người mệt nhoài, không có sức bay nữa. Ong xanh rơi xuống gần gốc cây hướng dương. Miệng không quên dành lời có cánh cho em. Em biết những gì thật, những gì không thật, em muốn cho ong xanh học bài học cuộc đời của mình. Ong xanh lịm dần lịm dần, cùng những lời hối hận sau cùng. " Ta thật sự đã sai, xin hãy tha lỗi bông hoa đẹp nhất trong lòng ta. Ta đã quá tham lam, không biết trân trọng tâm tình em đã dành cho ta. Ta xin lỗi"

151 lượt xem0 bình luận

Bài đăng gần đây

Xem tất cả

Comments


bottom of page