top of page
Nền tuyến tính trừu tượng
  • Ảnh của tác giảAsmallcorner

Khi những vết cắt tự lành

Đã cập nhật: 29 thg 8, 2022


Tôi biết, mình đang có một vết thương nhỏ trong lòng ngày hôm nay. Tôi muốn quên em ấy đi, nhưng không biết sao , không hiểu sao, em lại theo tôi dai dẳng như vậy. Tôi không cho em địa chỉ, số điện thoại hay bất cứ thông tin nào để liên lạc. Vậy mà cứ chốc chốc, em lại gõ cửa nhà tôi một lần. Khi đến thăm, em còn mang theo những người quen trong quá khứ. Trong những lúc gặp nhau thế này, em lại cho tôi một nỗi lòng không sao tả nỗi. Không to lớn, không cao trào, không như một vết cắt đầy máu, một cơn đau xé thịt, hay một vết thương vừa bị rát thấu xương khi xát muối. Mà em làm tôi ngây ngất với cảm giác khó chịu không hề nhẹ. Tôi lại nhìn đồng hồ lần thứ ba trong tối nay, đồng hồ chỉ 10h đêm. Tôi lại nhìn qua hai đứa con nhỏ. Các con đã chìm trong giấc ngủ, sau những lúc ba cha con đùa giỡn chờ mẹ về. Vợ tôi ít khi ra ngoài vào buổi tối như thế này, trừ đôi lần công ty có tiệc hay nhà có việc gì. Hôm nay cũng thế, công ty có tiệc , vợ tôi đã dặn tối nay về hơi trễ. Tất cả có lý do, có báo trước. Nhưng tim tôi như có một vết trầy, tâm trí tôi không ngừng trách mắng và chu vi lại đưa ra một nhận định rằng vợ tôi về trễ như thế này là vô trách nhiệm. Đi kèm với đó là một cảm giác lo lắng vì giờ đã tối. 10h20 phút tôi quyết định gọi điện thoại , bất ngờ vợ tôi trả lời " mở cửa cho em ". Tôi không trả lời, khi ra mở cửa chỉ cộc cằn lẩm bẩm : " Giờ này mới về, không hiểu nghĩ gì ". Vợ tôi vào nhà và tôi bắt đầu giả vờ không quan tâm gì nữa và đi ngủ.

Mọi việc như không có gì xảy ra, nhưng sâu trong lòng, tôi đã lên kế hoạch. Không nói chuyện, cho vợ tự nhận ra và thay đổi. Đồng hồ báo thức reo lên, 5h30 sáng tôi thức dậy. Đầu tôi lại nhận ra ,vết trầy tối qua đây rồi, em ấy lại gõ cửa nhà tôi. Tôi biết nếu chọn cách giải quyết im lặng như mọi khi. Em ấy lại đến với tôi lần này, rồi lần này của ít nhất một tuần sau. Thế là tôi trấn tĩnh, nhận ra em xuất hiện từ đâu. Em là trẻ lang thang, em sẽ bám víu vào tôi, trừ khi tôi tìm được nhà và trả em về để em ngủ im trong tôi. Tôi cần phải nói với vợ tôi những suy nghĩ của tôi.Tôi lên kế hoạch sẽ nói gì , nói như thế nào và hành động. Tôi đợi vợ dậy, lại gần và bảo " mai mốt em đi ra ngoài thì về sớm chút, các con cứ trông, kêu gọi mẹ hoài ". Không cần biết vợ tôi nói gì, khi tôi nói vậy, tôi quan sát em nhỏ trong tôi và thở phào nhẹ nhõm, em đã tự tìm được nhà rồi. Vết xước đã lành lại một cách nhiệm mầu.

Tôi biết trong cuộc sống hằng ngày. Không riêng tôi, ai cũng có những vết cắt tự nhiên xuất hiện như thế rất nhiều lần mà ta không kiểm soát được. Học cách nói, chia sẻ thì mọi phiền não sẽ không có đất dụng võ.

Việc nói tưởng chừng như rất dễ , tuy nhiên mấy ai trong chúng ta đủ dũng khí mà đối mặt với chính mình để tìm cách giải quyết. Hãy thử nhận ra và trải nghiệm để tâm ta luôn luôn thanh thản, vui vẻ nhé.

52 lượt xem0 bình luận

Bài đăng gần đây

Xem tất cả

Góc Nhìn Trẻ

Comments


bottom of page