top of page
Nền tuyến tính trừu tượng
  • Ảnh của tác giảAsmallcorner

Làm bạn với nỗi sợ

Mỗi người trong chúng ta luôn có những nỗi sợ nhất định, sẽ theo ta trong những cột mốc thời gian nào đó trong đời. Đôi khi nỗi sợ sẽ giảm dần và biến mất theo thời gian hoặc theo nhiều cách thức khác nhau. Đối với Hương, cô có nỗi sợ rất riêng và cũng rất buồn cười : sợ bong bóng. Hương chia sẻ, nhiều lần cô đã cố gắng trấn áp nỗi sợ trong mình, nhưng cho đến giờ cô đã trở thành bà mẹ của một cậu nhóc 7 tuổi mà cô vẫn chưa vượt qua chính mình. Hương kể trong khi ngồi cà phê với tôi và đám bạn, cô sợ mỗi lúc chạm vào bong bóng. Nỗi sợ không làm cho cô cảm giác mất kiểm soát, hay làm cho cô phản ứng gay gắt mà sợ " dịu dàng " , vừa nói, Hương vừa cười. Cô xuất hiện cảm giác khó chịu khi ai đó chạm bong bóng vào bề mặt của một vật khác, tạo ra âm thanh ken két. Mỗi lúc như vậy, cô thấy ớn lạnh sống lưng, như có một dòng điện lan truyền toàn thân và nổi da gà khắp hai tay. Thêm nữa, cô cũng lo lắng không thôi khi thấy người ta cầm bong bóng gần mình, cảm giác nó sắp nổ tung. Chính vì những ám ảnh ấy, cu cậu con Hương không có nhiều cơ hội tiếp xúc với đồ chơi đầy màu sắc và mê hoặc như vậy mỗi khi ở cạnh mẹ. Hồi còn nhỏ xíu, thằng bé mỗi lần thấy là đòi mẹ cho chơi, có lần quấy khóc đòi, Hương phải đánh đòn mới thôi. Hương bảo chồng Hương cho con chơi bình thường, ban đầu anh cũng trách móc,có lần giận luôn Hương, rồi về lâu thì đồng cảm, chỉ cho con chơi khi không có Hương ở đó. Lâu dần thằng bé cũng quen không đòi bằng được nữa. Hương nói phấn khích, cái gì mình sợ là cô và gia đình nhỏ của mình cứ phải gặp. Nào là đi chích ngừa, đi công viên, đi siêu thị, đi chợ...Nơi nào cũng có bong bóng. Ôi thôi, cô phải tìm đủ cách để giải thích, phải hứa hẹn mua kẹo, bánh, dẫn đi chơi....Có thể thằng bé còn nhỏ nên chưa hiểu, Hương bảo đôi lúc cũng thấy tội nghiệp con. Nghe câu chuyện của cô bạn, chúng tôi bật cười không thôi. Ai cũng thấy lạ, tuy nhiên cũng hiểu cho cô. Tôi liên hệ đến trường hợp của mình. Mẹ tôi là người phụ nữ đảm đang, nấu ăn ngon. Chỉ là, những món mẹ nấu không bao giờ được cho hành vào. Bởi vậy, hầu hết các đứa con của bà đều ít hay không thể ăn hành. Riêng tôi đã mất một khoảng thời gian để bắt đầu làm quen với mùi hành từ khi khăn gói lên thành phố học. Những ngày đầu, lúc mua cơm tôi luôn đứng kế bên, không quên quan sát và nhắc người chủ quán. Không ít người vì quán đông quá, họ tỏ thái độ khó chịu với tôi, dù no bụng nhưng tinh thần không vui tí nào. Có lần phải ngồi gấp từng miếng, từng miếng một, khi nhìn quanh thì mọi người đã ăn gần xong. Dần dần tôi thấy mình phải thay đổi, thành phố không phải nhà tôi, món tôi ăn không phải mẹ nấu. Ai có thể hiểu cho tôi vì tôi ăn ba bữa một ngày. Tôi quyết định ăn luôn và ăn từ từ. Tôi ăn thật chậm, cảm nhận cái mùi khó chịu tan chảy trong miệng và cảm nhận hơi thở của mình, cảm nhận thức ăn và nhẹ nhàng nuốt xuống. Không lâu sau đó, tôi thấy không còn trở ngại nữa. Nỗi sợ dù lớn hay nhỏ, dù phổ biến với đám đông, hay rất riêng với cá nhân từng người . Chúng cũng sẽ giới hạn chúng ta ở một khía cạnh, khoảnh khắc nào đó. Nhận ra , trò chuyện , thương thảo với chúng, ta sẽ thấy phép mầu.
65 lượt xem0 bình luận

Bài đăng gần đây

Xem tất cả

Góc Nhìn Trẻ

Comments


bottom of page