top of page
Nền tuyến tính trừu tượng
  • Ảnh của tác giảAsmallcorner

Lái Xe Bằng Cả Trái Tim


Nhà tôi không xa thành phố lắm, mỗi lúc trên đường về luôn đan xen hai cảm xúc trái ngược nhau : một là phấn khởi vì mình sắp được gặp bà con họ hàng sau khoảng thời gian dài chưa có dịp gặp gỡ, hai là cảm giác bồn bồn lo lắng vì những tình huống va chạm giao thông xảy ra trước mắt mình.


Khi tôi lái xe máy chở gia đình nhỏ về quê, cứ hễ ra khỏi địa phận thành phố xe vắng hơn nhiều, dẫu vậy tôi không bao giờ chạy nhanh, bụng bảo dạ hết sức cẩn thận, dù lâu hơn 30 phút hay một giờ cũng không sao, an toàn là trên hết.


Lúc xe tôi còn khoảng 30 phút nữa là đến nhà, tôi đang trên đường tỉnh lộ hướng ra quốc lộ 53 theo hướng từ Bến Tre qua địa phận tỉnh Trà Vinh, xe bảy chỗ cùng phía với xe tôi đang ngừng trước quán ăn, chầm chậm quay đầu đi theo hướng ngược lại, thấy vậy tôi giảm tốc độ để nhường đường, một xe máy cùng hướng và đang chạy phía sau xe tôi vươn lên trước chạy vòng ngay trước đầu xe đang quay, hai xe ngược hướng va vào nhau, xe máy ngã xuống, tiếng la í ới. Không lo hỏi xem con mình, vợ mình thế nào, người đàn ông cầm nón bảo hiểm chạy chấn trước cửa xe ô tô , anh ta đỏ mặt tía tai , miệng vang giọng yêu cầu tài xế xuống xe. Tôi thấy người mẹ đỡ con mình lên dẫn vào lề đường, nghĩ chắc xay xát nhẹ.


Xe tôi tiếp tục nhưng lòng tôi không khỏi nghĩ ngợi về tình huống này. Thật sự rất nguy hiểm dẫu rằng không phải tình huống nghiêm trọng. Xe tôi đang trên quốc lộ 53 hướng về nhà mẹ tôi, khi lái xe trên đường này tôi như cảnh giác rất cao vì lòng đường khá nhỏ, làn xe máy và ô tô dùng chung nên khi phải lái sát lề đường. Đang tập trung bỗng giật mình tôi la lên: Nguy hiểm quá! Vợ tôi liền hỏi gì vậy , tôi đáp ngay : hai xe ô tô đang di chuyển theo hai hướng ngược nhau, tài xế xe máy muốn vượt ô tô đi cùng đường xe mình nên phải lấn sang làn đường đối diện, rất may tài xế xe ô tô ở làn đường đó phanh gấp và anh này lách qua được, thoát khỏi nguy hiểm trong gang tấc. Nếu không tôi không thể tưởng tượng chuyện gì xảy ra.


Sau hai vụ việc, tôi càng phải dặn lòng, chậm mà chắc, an toàn là bạn. Tôi không hiểu mọi người có việc gấp gì hay có lý do gì mà lái xe bất chấp hậu quả thế kia, chỉ thấy cứ cách vài ki lô mét, tôi lại thấy những vạch sơn của cảnh sát giao thông để lại sau tai nạn còn thấy rõ mồn một.


Ở đâu quen đấy, chắc người dân ở quê họ không lo lắng như tôi khi tham gia giao thông, tuy nhiên tôi vẫn hi vọng mọi người có thể làm chủ được tốc độ của mình, không gấp rút, không hối hả và lái xe bằng cả trái tim. Và những người con xa quê, khi có dịp về quê mình cũng nên nhớ chớ vội phóng nhanh vượt ẩu hãy chung tay gìn giữ vẻ bình yên vốn có ở làng quê .


78 lượt xem0 bình luận

Bài đăng gần đây

Xem tất cả

Comments


bottom of page