top of page
Nền tuyến tính trừu tượng
  • Ảnh của tác giảAsmallcorner

Lắng nghe chính mình, sống nhẹ nhàng hơn

Đã cập nhật: 21 thg 4, 2023


Khi đang trên đường Sài Gòn buổi trưa, ta dễ bắt gặp cái nắng chói chang. Tôi bước ra từ văn phòng làm việc của mình. Phần đông người nước ngoài, họ làm với môi trường nhiệt độ phòng thấp hơn so với người Việt nên khi đi ra tôi cảm giác nắng nóng hơn rất nhiều. Tôi vội vàng rảo bước nhanh, tìm chỗ mát để tiếp tục đi đến điểm đích của mình. Những hôm, ngồi đọc sách trong công viên, không khí hơi lành lạnh, bầu trời tối hơn chút, cảm giác sắp có mưa. Tôi lại nhanh chân, mau chóng trở về công ty. Hôm nay, tôi ngồi làm việc tập trung cả buổi sáng. Đến tầm 11:30 tôi ăn trưa tại bàn làm việc. Ăn xong, tôi cảm giác người nặng nhọc, khó chịu. Tâm thần tôi mệt mỏi, kéo theo cơ thể dù bình thường nhưng cũng ảnh hưởng phần nào.Tôi nhận ra mình không ổn. Trước đây, tôi sẽ tìm ly cafe, uống lấy lại năng lượng hay tìm một món gì ăn thêm. Đấy là thời gian trước, giờ tôi sẽ đi ra công viên đọc sách, vừa đi tôi vừa theo dõi diễn biến bên trong mình. Điều gì làm tinh thần và cơ thể tôi mỏi mệt như thế này, tôi tự hỏi. Có phải ngồi nhiều làm việc, hay đang bận rộn tâm trí nghĩ về dự án mới. Tôi dừng suy nghĩ tìm ra nguyên nhân nữa. Vừa đi tôi vừa theo dõi mình, tôi thở từng hơi thở hòa nhịp với các bước chân chậm rãi. Khi ra đến công viên, tôi không vội mở sách, mắt nhắm lại, thở nhẹ nhàng. Tôi để mình theo cỏ cây, tôi hòa mình vào làn gió. Lắng nghe những âm thanh, tôi kết nối mình với tự nhiên. Tôi lặng lẽ thở vào, thở ra. Tôi biết lúc này, tôi không nên đọc sách. Tôi biết đầu óc không thể tiếp thu tinh hoa nữa rồi. Tôi tiếp tục theo dõi hơi thở cho đến khi cơ thể cân bằng hoàn toàn. Đây như một liệu pháp rất hiệu quả, cơ thể tôi như được làm tươi mới. Đầu óc như vừa lọc bỏ những phần tiêu cực vừa phát sinh mà không phải dùng thuốc hay một thực phẩm chức năng nào cả.

Tôi biết " dục tốc bất đạt ", tôi nhắn nhủ mình " không vội, không vội ". Tôi biết làm việc gì cũng nên thuận tự nhiên, nếu ta nhận ra biến chuyển của tự nhiên và phản ứng như tôi đề cập: thấy nắng thì tìm chỗ mát, bóng râm, thấy mưa ta tìm chỗ trú. Vậy khi cơ thể lên tiếng, ta nên lắng nghe, thấu hiểu và hành động. Lúc cơ thể lên tiếng, là lúc ta cần có thời gian riêng cho cơ thể mình, ta nên tiết chế các hoạt động bên ngoài lại. Thế là chỉ cần 60 phút, tôi đã lấy lại thăng bằng. Trở lại công việc theo một tâm thức mới, một con người mới, một suy nghĩ mới. Hi vọng mọi người cũng có thể áp dụng !

67 lượt xem0 bình luận

Bài đăng gần đây

Xem tất cả

Comments


bottom of page