top of page
Nền tuyến tính trừu tượng
  • Ảnh của tác giảAsmallcorner

Liệu Có Nên Tin Hết Vào Mắt Ta?

Đã cập nhật: 20 thg 6, 2023



Sáng sớm trời trong nắng đẹp, không khí mát mẻ, trong lành. Ta thấy trời sáng, ta thấy nắng vàng, rồi từ cái thấy làm ta có cảm giác nắng đẹp; Đến trưa, ta thấy trời nắng nhiều hơn, nhiệt độ tăng cao lúc này ta cảm thấy nóng, tuy nhiên khác với con người dù sáng hay trưa cây cối vẫn giữ một màu xanh, riêng những cây quỳnh liên trổ những chùm bông vàng tươi đẹp cả con đường. Ta thấy, ta cảm nhận và rồi ta rút ra kết luận hay đưa ra nhận xét cho những gì mà giác quan của ta tiếp nhận từ bên ngoài.


Những câu chuyện dưới đây cũng diễn biến theo quy trình diễn ra như vậy.


Thủy vô bấm vân tay khá sớm so với giờ quy định chấm công của công ty. Sau một vài phút chỉnh lại tác phong, quần áo, đầu tóc cô bắt tay ngay vào công việc mặc cho mọi người xung quanh có đến và làm việc hay chưa. Sau khi chuẩn bị hồ sơ gần như hoàn tất, chỉ còn nhìn lại, sắp xếp lại và trình sếp duyệt thôi. Cô nhìn lại đồng hồ đã 8:30 sáng, mọi người vào làm đông đủ, đối với Thủy, cô vừa hoàn tất công việc đầu ngày nên muốn nghỉ tay một tí, cảm giác hơi đói đói muốn ăn một cái gì đó. Cô lấy từ hộc tủ ra một hủ muối và bắt đầu cuốn với bánh tráng màu cam, món ăn cô yêu thích. Miệng nhai, tay cầm bánh tráng mắt quay qua phía lối ra vào. Bốn mắt nhìn nhau, Thủy đỏ mặt, cơ miệng tạm dừng không hoạt động. Bánh tráng tạm thời giữ nguyên trong khoang miệng. Chị sếp thở dài một cái rồi tiếp tục đi vào khu vực bàn làm việc của chị ấy. Để lại không gian đó Thủy vừa tức vừa nhai tiếp mớ bánh tráng còn trong miệng. Thủy ngay lập tức chạy qua bàn chị bạn kế bên:” Trời đất ơi, sao cứ mỗi lần em ăn gì là ngay lúc sếp đi qua, nãy giờ em làm quá trời luôn mà không ai thấy chị ơi!”. Chị đồng nghiệp không biết có thông cảm không mà cười ha hả.


Ở một tình huống khác.


Sáng nay Thắm đi siêu thị như mọi cuối tuần, chị vừa gom xong hàng hóa nào rau, củ, quả, thịt cá,… tất cả đã được chị tính toán cẩn thận, làm sao đảm bảo nhu cầu cân bằng dinh dưỡng cho cả gia đình. Mọi thứ đâu vào đấy chị đợi đến lượt tính tiền để ra về và tận hưởng ngày cuối tuần. Vừa đứng xếp hàng, vừa quan sát xung quanh. Thắm đặc biệt chú ý cô thu ngân. Miệng Thắm lẩm bẩm:” Tính tiền không tập trung, nhìn điện thoại miết.” Khi đến lượt mình Thắm một tay chất hàng, miệng thì nói ngay:” Em làm việc chậm chạp quá ! Làm việc không tập trung, tính tiền lâu lắc không chuyên nghiệp. Chị thấy thao tác của em cứ từ từ. Thôi đưa bịch đây cho chị để hàng vào.” Giọng Thắm vang vang vẻ bực bội, khiến mọi người xung quanh bị thu hút, họ tập trung ánh nhìn vào cô thu ngân.


Cô thu ngân bắt gặp ánh nhìn của mọi người đổ dồn về mình, cô ú ớ, mặt đỏ lên, thao tác tay bắt đầu luống c

uống khi bị phê bình nhưng vẫn tiếp tục cho hàng hóa qua máy quét mã vạch và sắp xếp hàng hóa vào túi cho khách, người quản lý siêu thị thấy có to tiếng đi lại xem và không nghe cô thu ngân giải thích gì thêm, bảo ngay cô xin lỗi khách hàng. Người quản lý nói thêm để cho việc tính tiền được thuận lợi, anh ta nhờ một người khác đến tính riêng cho Thắm. Sau khi tính tiền xong Thắm ra về nhưng vẫn chưa thấy nguôi ngoai chút nào.



Tuy nhiên, Thắm tin vào mắt mình, cô đâu biết, đâu tìm hiểu tường tận về sự việc sáng nay hệ thống mã vạch chưa được cập nhật do lỗi hệ thống nên khoảng 10 mặt hàng bị sai mã. Là vì mã sai, cô thu ngân phải nhìn vào điện thoại nhập thủ công, không quét mã trực tiếp được, chứ không phải cô này vừa làm vừa lướt điện thoại như những gì Thắm chứng kiến. Chỉ những vị khách xếp hàng sau đó mới vỡ lẽ ra sự việc.




Không phải mỗi hai trường hợp trên mà còn rất nhiều và nhiều nữa những tình huống tương tự. Đấy là những tình huống mà mắt ta thấy được, còn những tình huống mắt không thấy nhưng nó vẫn tồn tại ví như: trái đất quay xung quanh mặt trời tạo ra ngày đêm, bốn mùa xuân hạ thu đông. Bằng mắt thường hầu hết chúng ta không thấy được, tuy vậy cũng có người cảm nhận được . Đây là cái ta không thấy mà hiển nhiên tồn tại. Ngược lại, có nhiều việc rõ ràng xảy ra trước mắt ta, vẫn tồn tại những nghịch lý nào đó. Vì vậy nếu ta vội vàng đưa ra kết luận mà thiếu bước tìm hiểu, hậu quả là kết luận của chúng ta thiếu chính xác.


Chuyện như thế này xảy ra xung quanh ta hàng ngày, hàng giờ. Ngày xưa, kể cả Khổng Tử cũng đã gặp phải, khi hiểu nhầm đệ tử ưu tú của ông là Nhan Hồi ăn trên ngồi trước ông và các môn sinh khác trong hoàn cảnh cơm canh không đủ no. Ông thấy rõ tình huống diễn ra như thế nào. Nhưng khi nghe đệ tử mình trình bày sự việc, Khổng Tử đã lấy làm hổ thẹn mà nói rằng:” Chao ôi! Thế ra trên đời này có những việc chính mắt mình trông thấy rành rành mà vẫn không hiểu được đúng sự thật! Suýt tí nữa là Khổng Tử này trở thành kẻ hồ đồ!”.


Thế mới thấy ai trong chúng ta cũng có thể gặp tình huống tương tự. Khi đó, hãy nhìn lại và thấy hổ thẹn, thấy cái sai của mình. Mạnh Tử đã nói rằng :” cái lớn lao nhất, quan trọng nhất của một người là chữ ‘sĩ '. Sĩ ở đây tức hổ thẹn.



Thời đại ngày nay, dù ứng dụng công nghệ hiện đại, trang bị thiết bị cao cấp, tiên tiến nhưng xe ô tô hay các thiết bị quan sát khác vẫn có điểm mù, còn đối với con người chúng ta được trao tặng đôi mắt sáng ngời tinh anh nhưng vẫn tồn tại những góc khuất, những điểm mù nhất định, từ đó mới thấy rằng đôi khi để nhìn sâu vào một sự việc không phải dựa 100% cái mà ta thấy mà còn phải dựa vào cái thấy của trái tim, cái lắng nghe để hiểu tường tận, cái tìm hiểu gốc rễ của sự việc trước khi đưa ra kết luận thì mới toàn vẹn được.


Chúng ta không thể tránh khỏi những sai lầm, dù ta không muốn nó xảy ra nhưng khi nó vẫn hiện hữu vì có đúng tức sẽ có sai, mà sai sót xảy ra thì cần sửa đổi, kết quả có thể không thay đổi nhưng quá trình nhìn lại bản thân, thấy lỗi lầm của bản thân mình là hết sức cần thiết và quan trọng.



65 lượt xem0 bình luận

Bài đăng gần đây

Xem tất cả

Comments


bottom of page