top of page
Nền tuyến tính trừu tượng
  • Ảnh của tác giảAsmallcorner

Một Mặt Của Ngôn Từ


Ngân đang ngồi trên taxi cùng với các bạn đồng nghiệp, cô cùng mọi người trong xe vẫn đi làm cùng nhau như mọi ngày. Họ đang trên đoạn đường Điện Biên Phủ giao Lê Quý Đôn , Ngân phá lên hỏi: - Ủa mọi người, trái kia là trái gì vậy - Trái Thanh Trà, trái này chua chua, ngọt ngọt, vỏ mỏng, thơm ngon, giống trái xoài á. Ngân cố gắng nhưng làm thế nào cô cũng không thể tưởng tượng ra trái đó ăn như thế nào, vị ra làm sao mặc dù các bạn đồng nghiệp ra sức giải thích chi tiết hơn. Trường hợp này dù có khắc cốt ghi tâm tên gọi, hình ảnh thì mùi vị của trái Thanh Trà như thế nào Ngân cũng không biết khi ăn nó sẽ ra sao khi cô nàng chưa nếm thử.


Khánh hỏi giáo viên trong tiết học văn vì cô cho rằng cảnh làng quê trong bức tranh đẹp dịu dàng và yên bình làm sao. Khánh lại suy nghĩ khác em thấy rõ ràng bức tranh rất bình thường, đẹp dịu dàng như cô nói là sao, yên bình thì thành phố em cũng đang yên bình thế thôi, có chiến tranh đâu, em cũng đồng tình là bức tranh đẹp vì tô màu không bị lem, bức tranh không bị dơ bẩn, hình ảnh cây dừa, ngọn rơm giống ngoài đời thực mà em thấy ở quê nội, chứ thật sự em không hiểu đẹp dịu dàng là như thế nào cả. Em hơi bức xúc nên hỏi cô : - Cô ơi sao em nghe được bức tranh ? Cả lớp nhìn em , vẻ đầy thán phục. Ừ sao mình nghe được âm thanh trong bức tranh để tả lại, để viết lại theo yêu cầu của cô được. Cô nghe vậy nở nụ cười, các em tưởng tượng mình đang trong bức tranh này, trong hoàn cảnh đó, các em sẽ nghe được gì và viết ra thôi. Khác với các bạn, dù có cố gắng mấy Khánh cũng không thể nghe được âm thanh gì cả, mặc dù em tưởng tượng mình đang đứng trong tranh, đang cố gắng nghe, em biết rõ nếu không có âm thanh, đồng nghĩa bài làm sẽ không hoàn thành. Em bối rối hồi lâu và cuối cùng bài của em đầy đủ chi tiết, hình ảnh chỉ là tất cả thiếu vắng âm thanh.



Sau sáu tháng làm ở Thành Phố Khương trở về quê. Anh mua rất nhiều quà bánh cho mọi người ở thôn xóm. Anh bảo chiếc bánh mì thon, dài này, đặc biệt chỉ ở trên siêu thị ấy mới có, nó là đặc sản ai về quê cũng mua cho người dưới quê ăn thử, ngoài ra nào là quần áo, mỹ phẩm cũng vậy. Mọi người không thể tìm mua được ở huyện xã này. Anh bảo anh làm cho công ty nhựa, lương cũng hậu hỉnh, có ngày phép, có bảo hiểm, được bao cơm trưa. Ngày rảnh anh đi công viên, siêu thị, xem ca nhạc để giải trí. Và cũng bảo nếu ai muốn đi làm cùng, anh sẽ tìm việc giúp. Trước lời giới thiệu nồng hậu và nhiệt tình hỗ trợ của Khương, Tâm hớn hở đi cùng. Mọi việc dường như đảo lộn với Tâm khi mà những ngôn từ mà Khương dùng không có gì sai nhưng lại khác với những gì Tâm hình dung. Từ căn phòng trọ nhỏ hẹp, chỉ để được một chiếc giường cùng ít vật dụng của Khương và Tâm, căn phòng nhỏ nằm cùng một dãy phòng trọ, chỉ có 2 nhà vệ sinh dùng chung cho cả dãy, kế bên là con kênh nước đen ngòm, những ngày triều cường lên ngập lởm chởm. Hàng hóa bày bán tràn lan ngoài lề đường, đủ mọi âm thanh nào từ quán cafe, từ loa của anh bán trái cây, chị bán đồ sổ... Tất cả tạo nên một bức tranh khác hẳn những gì Tâm đã vẽ lên trước đó .Sau một thời gian cố gắng, Tâm đã trở về quê, bởi đơn giản không phải ai cũng có thể thích nghi với hoàn cảnh mới. Tôi nghĩ Ngân, Khánh và Tâm hay nhiều người khác, có cả bạn và tôi, có nhiều trường hợp ta bị chính suy tưởng của ta về ngôn từ mà ta nghe, đọc chi phối mình. Rất nhiều câu chuyện bi hài gắn liền với việc hiểu lầm, không hiểu , tưởng tượng trên mức thực tế hay có những trường hợp không có từ để diễn đạt, để nói ra. Ngôn từ căn bản vẫn như nó vẫn là, nhưng cách chúng ta sử dụng, diễn đạt, thái độ khi chúng ta dùng là khác mà thôi. Khi nghe, khi tiếp nhận chúng ta lại tự vẽ ra bức tranh riêng xấu hơn, đẹp hơn, sinh động hơn thực tế hoặc khác xa để rồi bị kẹt vào chính suy nghĩ của mình. Và nhiều người họ biết rõ đặc tính của ngôn ngữ, một phương tiện truyền đạt không thể thiếu trong giao tiếp giữa người với người cho nên họ lợi dụng vào đặc tính đặc biệt này để trục lợi cho mục đích cụ thể của họ, và hơn nữa chính chúng ta lắm lúc lạm dụng ngôn ngữ, sử dụng chúng một cách vô tư chưa nghĩ đến hậu quả mình có thể tạo ra cho người nghe, người tiếp nhận. Thế mới biết ông bà ta có câu rất hay nhắc nhở chúng ta " uốn lưỡi bảy lần trước khi nói " có phải muốn chúng ta, bằng việc sử dụng ngôn ngữ nên hết sức thận trọng hay không ? Khi biết rõ về ngôn ngữ, ta sẽ nhận thấy rằng khi tiếp nhận thông tin ta cũng cần có thời gian, cơ hội để trải nghiệm hay cảm nhận, đôi lúc nghe thôi thật sự là chưa đủ. Để nắm rõ, hiểu rõ cần nghe, nhìn, quan sát, trải nghiệm, cảm nhận,thậm chí dùng cả trái tim để nghe từ đó tránh việc ta biết rằng chúng ta có tự do ngôn luận mà đưa ra ý kiến chủ quan của mình một cách ngẫu hứng nên ý thức cao về việc sử dụng ngôn ngữ, ta cần có trách nhiệm với ngôn từ phát ra từ ta, từ đó sẽ giảm thiểu những rủi ro có thể phát sinh cho đối tượng người nghe, người tiếp nhận. Khi dùng lời hay ý đẹp, khi sử dụng từ ngữ có ý thức và luôn trong trạng thái tỉnh thức sẽ tạo ra những năng lượng tích cực vô cùng.

60 lượt xem0 bình luận

Bài đăng gần đây

Xem tất cả

Comments


bottom of page