top of page
Nền tuyến tính trừu tượng
  • Ảnh của tác giảAsmallcorner

Một Nơi Để Nhớ

Đã cập nhật: 8 thg 10, 2023





Tôi biết gì về nơi mà tôi đã sống hơn nửa đời người gắn liền từ thời thơ ấu? Người ta nói rằng quê hương là dòng sữa mẹ nuôi lớn ta nên vóc nên hình và còn nhiều hơn thế nữa. Nhưng khi ta lớn lên rồi, ta nhớ gì về nơi ấy. Ta hiểu gì về nơi này hay chỉ là những dòng suy nghĩ hời hợt với những đặc sản nào đó, với những điểm đến hấp dẫn mà ai đó có dịp hỏi han. Ta có hay không lãng quên dần nơi ta lớn lên. Có hay không một sự vô ơn lặng thầm đang diễn ra mà ta không hề hay biết. Để khi ngoảnh mặt hoặc cuối đầu nhìn lại thì con tim xốn xang, khoé mắt, cánh mũi nhẹ nhàng cay vì một nỗi nhớ thương, vì sự trách cứ cái vô tâm của mình.


Thật sự thì ai cũng có một nơi riêng, nơi đặc biệt của riêng mình để nhớ về, để trở về vào một giai đoạn nhất định nào đó trong đời. Với tôi khi câu hỏi xuất hiện đầu bài viết, thì tôi đã biết nơi nào là điểm đến, điểm hi vọng đến và cũng là nơi để trở về, nhưng khi nào tôi muốn đến, tôi muốn trở về ?

Có phải khoảnh khắc này bạn đang có vấn đề không thể giải tỏa? Khi bạn gặp vấn đề rất khó giải quyết, khi bạn thấy con đường đang đi gồ gề, chênh vênh, là lúc bạn lạc lõng, cô đơn, hay là lúc cạn kiệt nguồn năng lượng, lúc này tâm trí ta theo bản năng vốn có sẽ tự động tìm đến nơi mà cho nó cảm giác an toàn nhất. Có phải tại thời điểm bạn bị tiêu cực bao vây, kìm hãm cũng chính là lúc gợi nhớ về nơi bạn đã từng thuộc về, và cảm giác bên trong thôi thúc bạn muốn thoát khỏi vị trí địa lý và không gian hiện tại ngay lập tức. Bạn muốn gì ? Bạn muốn tâm hồn mình thanh thản, bạn nhớ về nơi bạn đã sinh ra, bạn quyến luyến, trở nên trân trọng những ký ức ngọt ngào của quá khứ đang dần tái hiện trong bạn. Bạn muốn trở về gia đình. Bạn biết rằng nơi ấy lúc nào cũng dạt dào tình thương yêu mà không hề có sự phán xét đúng hay sai về bạn. Trở về chốn ấy là trở về với sự an vui, thanh bình lớn lao mà không đòi hỏi gì cả, không điều kiện gì cả.



Bạn ơi, thật lạ là lúc bình thường bạn đã suy tính tìm cách rời bỏ nơi an toàn đó cho bằng được, bạn lên kế hoạch, bạn thật sự muốn thoát khỏi một cách có chủ ý để tìm một chân trời mới, một cấp bậc mới, một lợi ích gì đấy hay nhằm để thỏa mãn một mục đích nào đó. Nhưng với hành trình hiện tại, trong bạn không bình yên, có thể bạn mắc sai lầm hay thất bại, rồi bạn bị tổn thương sâu sắc, sâu đến độ bạn không thể chữa lành. Từ trước đến nay bạn chưa ý thức rằng bạn bị cái bên ngoài lừa gạt bạn, bạn chạy theo nó, bạn cứ bị cuốn đi, đi xa, thật xa để rồi lúc này cõi lòng đầy thương tổn, bạn gặp bất trắc, khi có vấn đề lòng bạn lại trào dâng một cảm xúc mạnh mẽ muốn trở về, muốn được quan tâm, muốn được yêu thương. Bạn có mạnh mẽ như thế nào thì khi đến một lúc nào đó bạn cũng sẽ yếu mềm, lúc nào đó bạn sẽ cảm giác thiếu thốn, chính xác là bạn cần yêu thương, những người xung quanh bạn hiện tại không thể cho bạn,bạn nghĩ đến với tình yêu bao la rộng lớn từ quê hương. Khi những nhân tố bên ngoài như công việc, ước muốn, đam mê, cơm áo gạo tiền...làm bạn mệt mỏi, bạn hụt sức , bạn không chống đỡ nổi vì vấn đề cứ thi nhau kéo đến thì ước muốn trở về để an trú ngày nào lại trồi lên để bạn có lý do nghĩ về nơi ấy. Đến rồi bạn ạ, đến lúc bạn nên dừng lại, dừng lại đi, trên đường đời bạn đã thấm mệt rồi.


Bạn tôi ơi hãy mở lòng ra chấp nhận vấn đề hiện tại, trân trọng yêu quý, tìm hiểu sâu xa về những nỗi niềm của mình men theo nhận thức vốn có của bản năng sinh tồn, tỉnh thức để còn kịp trở về nơi ấy một cách thiêng liêng nhất. Khi ý nghĩ đó xuất hiện thì thật hạnh phúc vì vẫn còn kịp các bạn à, lúc nào bạn hướng đến yêu thương, thì khi đó an lành sẽ che chở những tổn thương trong bạn để bạn tôi vượt qua để bạn tôi trân trọng cuộc sống này. Quê hương gia đình là một điểm tựa là nơi an lành nhất, gần gũi nhất, là liều thuốc tinh thần có thể xoa diệu những tổn thương trong ta. Nơi đó có thể không chứa phép mầu, nơi đó giúp bạn tìm ra một chân lý sống, đơn giản nơi đó tách bạn với những vướng mắc mà bạn có, kéo bạn về với hiện tại, cho bạn một không gian tràn đầy nguồn năng lượng, cho phép bạn thả lỏng mình, nói không với bận rộn bủa vây hôm nào, để tâm trí bạn có mặt trong từng giây phút, để bạn nhận ra thế nào là sống và hơn thế lúc nào nơi ấy cũng chào đón ta với tình yêu biển cả, dạt dào, dạt dào vô biên. Nước mắt tuôn ra, cảm xúc ùa về, ký ức sống lại xoa diệu vấn đề hiện tại, yêu thương từ gia đình quê hương sẽ đến và xâm chiếm lấy bạn. Chữa lành những vết thương đang hiện hữu trong bạn.



Nơi bạn sinh ra có thể có các thiên tai, lũ lụt, hạn hán, giông bão hay các điều kiện về tự nhiên không thuận lợi, nhưng quan trọng hơn hết nơi đó là quê hương của bạn, nơi bạn sinh ra, nơi chất chứa ký ức tuổi thơ đẹp đẽ, nơi yêu thương vô điều kiện, nơi cho bạn bao nhiêu bài học để bạn nên vóc nên hình. Những ký ức đẹp những thời gian êm đềm , những hình ảnh, âm thanh của tự nhiên quen thuộc sẽ chở che, lôi kéo bạn trở về với phút giây hiện tại, không lo quá khứ, không nghĩ tương lai, mọi thứ sẽ tiếp sức để bạn tôi vượt qua những cản trở nhất thời trong cuộc sống hiện tại. Chỉ cần bạn chấp nhận, bạn sẵn sàng thì con đường trở về sẽ thênh thang. Nếu muốn trở về để lành vết thương, để cho đất trời quê hương gột rửa những tàn bụi của cuộc sống đang đeo bám bạn thì tôi tin quê hương là nơi thích hợp nhất, là người mẹ hiền dang rộng vòng tay ôm ấp bạn và sẽ chăm sóc vết thương trong bạn. Và để những đứa con thôi lạc lõng, để những đứa con có nơi để về.

79 lượt xem0 bình luận

Bài đăng gần đây

Xem tất cả

Comments


bottom of page