top of page
Nền tuyến tính trừu tượng
  • Ảnh của tác giảAsmallcorner

Phương và lời chúc


Phương là một cô gái hồn nhiên, vui vẻ. Em hồn nhiên theo nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Em chọn một công việc bình thường, ổn định như bao người khác. Những ngày đầu khi làm quen công việc nhiều đồng nghiệp khá bất ngờ, vì em bảo em làm công việc trước đó được hai năm. Không thể tin được, em vận hành công việc chỉ tạm ổn, nhiều lúc còn có sai sót nhỏ. Nhưng nếu xét cho cùng em, người mới nên chấp nhận được. Khi nói chuyện với em, đồng nghiệp khá bất ngờ vì cuộc sống em rất đơn giản. Ai hỏi em điều gì, em chia sẻ tất tần tật không một chút dè chừng. Đi làm rồi về nhà, đường Sài Gòn em không biết , chỉ biết những đường cơ bản. Em bảo em rất ít bạn. Em sợ ra ngoài, em sợ tiếp xúc vì không biết người ta làm sao. Và hơn hết em sợ bị gạt. Em kể đi mua điện thoại, em cũng không dám đi một mình mà nhờ bạn thân, tin tưởng rồi đặt hàng từ bạn. Sự ngây ngô của em không giúp nhiều cho em trong công việc, cũng như không có được nhiều bạn đồng nghiệp, tuy nhiên lại là điểm cộng trong mắt người quản lý trực tiếp. Nhiều lúc trong cuộc họp, người quản lý nghe em trình bày cách vận hành công việc mà cười đến chảy cả nước mắt. Không biết tính tình nguyên sơ, chưa va chạm hay còn gì khác. Có lần khi nói chuyện cô quản lý biết được em không còn cha, mẹ em thì mất trước khi vào làm được một tháng. Giờ em đang sống một mình. Cô nghe như tim nghẹn lại. Không biết ai nhận xét như thế nào nhưng với cô, cô cấp dưới thật là một người hiếm có. Đối với cô gái trẻ ấy, dù mới chỉ va chạm, mới bước vào đời bằng đôi chân của mình, nhưng cô cho thấy một sức mạnh bên trong thật tuyệt vời. Giờ đây cô bị bước ra khỏi vỏ bọc của vòng tay yêu thương của cha mẹ, một mình tự tìm đường học hỏi. Chính vì vậy mà sự ngây ngô mới bộc lộ ra. Đôi lần, Phương cũng khóc tại chỗ làm, vì bị khách hàng than phiền, làm khó. Có hôm thấy mắt em sưng húp sáng sớm, to nhỏ thì mới biết tối qua thương nhớ mẹ mà nước mắt ngắn dài. Hành trình phía trước của Phương đã mở ra. Và nay, cô gái trẻ đã bước đi. Những bước đi đầu tiên đã có điểm tựa nhỏ. Xã hội sẽ có những lúc tạo ra khó khăn trở ngại để thử thách em, nhưng cũng có rất nhiều vòng tay sẵn sàng đón đỡ khi em vấp ngã. Chỉ biết chúc em thuận lợi để học hỏi Phương nhé !

120 lượt xem0 bình luận

Bài đăng gần đây

Xem tất cả

Comments


bottom of page