top of page
Nền tuyến tính trừu tượng
  • Ảnh của tác giảAsmallcorner

Tôi Là Người Như Thế Nào ?

Đã cập nhật: 28 thg 4, 2023


Lân hẹn gặp tôi hai ngày rồi nhưng chúng tôi vẫn chưa có dịp thích hợp để gặp nhau. Có lẽ ai cũng có những việc riêng, ai cũng đang tôn trọng không gian riêng của người kia. Nên khi thấy tôi bận anh liền hẹn lúc khác.


Tôi chủ động tiến lại chỗ Lân. Chắc giờ ta nói chuyện được hả ? Vâng ! để em dọn chỗ ngồi. Khi chúng tôi ngồi xuống, hai người ngồi song song nhau, mặt hướng nhìn về cây Kim Ngân xanh um tươi tốt đang hiên ngang khoe dáng dịu dàng mà vững chãi cùng một màu xanh tươi tốt. Lân bắt đầu bằng một câu hỏi: Em không biết em là người như thế nào ?


Tôi lại hỏi anh một câu hỏi khác thay vì trả lời trực tiếp. Anh đang có vấn đề gì à ? Dạo gần đây em đã kết thúc mối quan hệ với hai người bạn thân. Và mới nhất là với Kiên. Cả ba người bạn với em là rất thân, tuy nhiên chỉ mới một năm thôi mà thay đổi nhiều quá. Em suy nghĩ lung tung, không biết vấn đề từ họ hay bản thân em, em không biết có phải mình có vấn đề ?


Lân kể tiếp câu chuyện vì sao mối quan hệ của Lân và Kiên kết thúc. Số là hai bạn ở chung phòng trọ , để đỡ tiền nhà , chi phí sinh hoạt kể từ lúc Lân vào làm cùng công ty . Họ ở chung tính ra cũng được gần hai năm, tháng trước Lân muốn chuyển phòng trọ đi sang nơi khác. Lân nghĩ đây là nơi tốt hơn, yên tĩnh, không khí trong lành, giá cả có phần hợp lý hơn . Lân rủ Kiên cùng đi theo cho có anh có em , Kiên không đồng ý, không muốn chuyển vì anh ấy không muốn thay đổi, không muốn phải chuyển đồ đi tới đi lui, cũng không muốn phải chạy xe máy đi làm nếu như dời phòng trọ. Lân rất quả quyết từ lúc đó quan hệ giữa họ bắt đầu căng thẳng. Những ngày Lân dọn đồ đi từ từ sang chỗ mới, những chi phí sinh hoạt dùng chung bây giờ hầu hết không như ý họ, những vật dụng họ góp tiền mua chung giờ phải chia ra trong ngượng ngùng. Những tin nhắn liên tục qua lại giữa không gian đầy rẫy bức bối, những lời trước đây chưa dùng, được hai người dùng vô tội vạ. Phía Lân hiện tại không muốn nói gì thêm nữa, không muốn giải thích thêm gì nữa.


Tôi nói với Lân, khi anh nghĩ về việc anh làm, dẫu việc đó chưa đúng, chưa phù hợp nhưng tâm trí anh cho anh rất nhiều lý do để hợp thức hóa với những điều anh làm, và chúng tự kết luận rằng anh đã làm đúng. Thế nên anh sẽ phản ứng lại với mọi hành động cử chỉ, lời nói của Kiên, cái tôi của anh trong mâu thuẫn này luôn có lý do, luôn tự biện minh rằng anh đang làm đúng, cứ làm đi, cuộc sống phải sòng phẳng, đó là công bằng, tại sao mình phải chịu thiệt. Và kết quả, anh và Kiên mới có mâu thuẫn như hôm nay.



Tôi lại nói với Lân, muốn biết mình như thế nào anh có thể xem những người bạn xung quanh mình. Họ là những mảnh ghép nhỏ trong muôn vàn những mảnh ghép cấu tạo nên con người anh. Hãy cùng nhìn vào một người bạn gần nhất với anh , đó chính là Kiên. Kiên tính toán chi phí sinh hoạt chung, anh cũng tính rành mạch với anh ấy trước khi rời đi. Kiên thiếu kiên nhẫn, bức bối khi sắp tới anh ta phải chịu chi phí thuê nhà một mình, anh ta cẩn thận xem xét phần lợi phần hại cho anh ta thì bản thân anh cũng vậy, anh cũng đang làm theo ý mình, cũng tìm cách bảo vệ lợi ích cho mình, chưa hoàn toàn lắng nghe để thấu hiểu Kiên một trăm phần trăm. Kiên dùng lời lẽ không hay trong lúc nóng giận không tỉnh táo hay chưa muốn chấp nhận sự thật, anh ấy nông nổi ngay lúc này thì Lân, anh có khác gì đâu ? Anh ta nói với anh một câu anh đáp trả lại, khi đó anh đã tập trung lắng nghe sâu chưa ? Dùng những lời lẽ dễ nghe nhất chưa hay là Kiên giận thì anh cũng giận. anh và Kiên như thể chính anh đang đứng trước gương soi mình vào trong vậy. Anh cau mày thì người trong gương cũng y như vậy, anh thấy có khác không ?


Đấy mới chỉ là một ví dụ nhỏ để anh xem lại chính mình và tự trả lời cho câu hỏi : " Anh là người như thế nào?". Điểm đáng lưu ý ở đây, tôi thấy anh muốn nhìn lại. Đấy là điều đáng quý vô cùng. Tôi xin tặng anh những lời này, trong quyển Liễu Phàm Tứ Huấn đã dạy rằng : " Mỗi người, mỗi ngày cần phải biết mình đã có sai trái gì thì mới có thể ngày ngày hối cải lỗi lầm. Nếu một ngày mà không biết cái sai trái của mình là một ngày an nhàn cho rằng mình chẳng có gì sai trái. Nếu như một ngày đều không có sai lầm nào sửa đổi thì mỗi ngày chẳng có gì tiến bộ. Những người thông minh tuấn tú trong thiên hạ thực không phải là thiếu, nhưng nếu họ không chịu dụng công tu sửa đạo đức của họ, không dụng công xây dựng sự nghiệp chỉ vì hai chữ nhân tuần , gặp sai trái miễn sao qua được thì thôi, không nghĩ cách tiến bộ, cho nên mới phí uổng cả một đời của họ."

38 lượt xem0 bình luận

Bài đăng gần đây

Xem tất cả

Comentários


bottom of page