top of page
Nền tuyến tính trừu tượng
  • Ảnh của tác giảAsmallcorner

Tỉnh Táo

Đã cập nhật: 28 thg 4, 2023


Vinh vừa về tới nhà sau một ngày làm việc như bình thường, công việc đầu tiên anh làm không gì khác hơn là lau nhà. Những ngày đầu dường như anh buồn việc, chẳng muốn làm chút nào, thế rồi mẹ anh ở quê lên thăm. Bà yêu cầu anh phải quét và lau nhà hàng ngày. Một hai ngày đầu anh cố gắng làm nhưng không vui lắm. Những ngày sau, anh thấy rất mệt mỏi. Anh tự hỏi tại sao phải làm điều này mỗi khi đi làm về. Việc này không cần thiết, đi làm cả ngày nên khi về nhà anh chỉ muốn ngã xuống sofa ngay lập tức. Mẹ anh không đồng ý, bà bảo nhà cửa phải sạch sẽ, dù ở chung cư tầng cao ít bụi nhưng vẫn dơ. Vinh vẫn làm, làm trong trạng thái khó chịu. Thế nên thay vì làm tỉ mỉ, anh quét dọn qua loa.


Hôm nọ, trong lúc làm việc ở công ty. Vinh làm sai một việc do bất cẩn, chú Quang gọi lên nhắc nhở và đồng thời tính đến việc khắc phục hậu quả. Chú không la mắng, lớn tiếng, Vinh thấy hổ thẹn vô cùng, tuy nhiên để giải quyết Vinh phải trả một giá không hề nhỏ. Vinh tức giận bản thân, anh đai nghiến mình, sao để sai sót này xảy ra. Vinh nhận ra lỗi sai, thỉnh thoảng tâm trí cứ đâu đâu, tập trung được chút là những ý nghĩ khác cứ tự động ùa về mặc dù tay chân, cơ thể anh vẫn đang ngồi ngay bàn làm việc: những gì bạn anh nói lúc ăn sáng, những chiếc xe ôtô bắt mắt anh thấy trên đường đi làm, cảnh hành động, lời nói trong phim.... Chúng cứ tua đi tua lại cả ngày trong đầu anh theo một cơ chế tự động.



Từ những vấn đề liên tiếp xảy ra, Vinh chán nản công việc, sau giờ làm anh không muốn về nhà, anh thang lang qua những con đường, đôi chân mệt mỏi không muốn đi nữa, anh ngồi xuống bục bê tông ở vỉa hè. Bất chợt một người đàn ông nhìn anh, anh giật mình khi bắt gặp ánh mắt vừa sâu lắng, vừa trong sáng và bình thản. Nhìn kỹ hơn, anh thấy một ông chú với mái tóc lốm đốm bạc, xương gò má nhô cao, đôi mắt trũng sâu, sáng quắt . Ông chú hỏi anh những câu nghe lạ lẫm. Vinh cũng không mấy quan tâm, đang lúc buồn bực anh kể câu chuyện của mình cho ông nghe. Một cuộc trao đổi tình cờ diễn ra giữa hai con người xa lạ. Ông chú nói cho Vinh những gì Vinh không nhớ rõ vì lạ lẫm, vì mơ hồ nhưng lại đúng với những gì đang diễn ra bên trong anh. Vừa hoài nghi, vừa tin tưởng nhưng lại có thể khai thông những suy tư tự lúc nào.


Hôm nay, Vinh cũng lau nhà, anh cảm giác mất đi sự khó chịu, đôi tay anh vẫn cầm chắc cây lau nhà, mắt anh dán vào từng viên gạch mà anh lau. Công việc vẫn như vậy nhưng Vinh đã tỉnh táo, anh ý thức từng cử chỉ, điệu bộ của mình. Thật lạ thay năng lượng tiêu cực, uể oải của ngày nào mất hẳn. Sàn nhà sạch bóng, cùng với đó sự căng tràn sức sống trong anh. Anh nhận ra điều gì đó thay đổi nhưng không diễn tả được đang hình thành bên trong mình. Tuy nhiên, anh sẽ tập trung ở mọi lúc, không phải dạng tập trung dồn sức để thực hiện một điều gì, mà tập trung vào việc mình biết mình đang làm gì, anh để cho suy nghĩ mình cứ diễn ra, nhưng giờ anh biết anh đang nghĩ về điều đó, rồi anh hiểu rất rõ cảm nhận cơ thể mình. Ngay lúc này anh đã cảm nhận sự hoan hỉ, nó không cao trào, không dịu nhẹ mà đủ để anh thấy không chán ghét khi cầm cây lau nhà lên và xóa đi những bụi bẩn. Đây là bước đệm đầu tiên cho hành trình phía trước.

88 lượt xem0 bình luận

Bài đăng gần đây

Xem tất cả

Góc Nhìn Trẻ

Comentarios


bottom of page