top of page
Nền tuyến tính trừu tượng
  • Ảnh của tác giảAsmallcorner

Than Đi Để Bớt Muộn Phiền ?

Đã cập nhật: 19 thg 5, 2023


Mỗi khi những chùm phượng vỹ nở đỏ rực ở một góc nào đó của Thành phố mà tôi vô tình thấy được, lúc đó tự động tôi nghĩ rằng chà ! đến lúc về quê rồi. Như một thói quen cứ lặp lại như vậy từ năm này qua năm nọ. Nếu hình ảnh phượng vỹ lẩn khuất ở đâu đó, thì tiếng ve râm ran nơi những tán lá xanh rì của buổi trưa hay hoàng hôn buông xuống cũng là một dấu hiệu. Hễ cứ nghe là nhớ, chắc đến lúc về quê rồi. Có lẽ tôi đang tìm một lý do để củng cố niềm tin cho ý muốn trở về quê mỗi khi hè đến. Khi nhớ đến quê, hay nhắc đến quê cảm giác lúc nào cũng lâng lâng khó tả, mặc dù vậy nhưng khi về đôi ba ngày lại muốn trở về thành phố, nói đến nơi chôn nhau cắt rốn tôi không nhớ nhiều lắm về đặc sản của sông nước miền tây mà tôi nhớ con người nhiều hơn. Cái vẻ chân chất thật thà trong từng lời ăn tiếng nói, hay xuề xòa mộc mạc trong trang phục, và đặc biệt cũng là chất riêng về lòng hiếu khách của người dân Nam Bộ. Rồi tôi lại nhớ đến anh Khá, người hàng xóm thân quen trong xóm. Anh hay đon đả chào mời tôi sang nhà anh chơi mỗi lần có dịp về quê. Lần này cũng như vậy. Khi anh em cùng ngồi xuống chiếc bàn tròn ở phòng khách, những câu chuyện về công ăn việc làm , đời sống gia đình được đôi bên chia sẻ tíu tít, chị vợ anh thì ngồi ở chiếc võng gần đó theo dõi, đôi lúc xen vào, đôi lúc nghe hai anh em nói chuyện mà cười ha hả. Và vẫn như thường lệ anh lại than với tôi. Về ngôi nhà anh mới xây, anh chỉ có chút ít phần còn lại mượn từ bà con họ hàng bên vợ. Chỗ này một ít, chỗ kia một ít. Giọng anh cứ thế vang vang , tôi ngồi lắng nghe. Và rồi đôi lúc anh hỏi mồi theo, lúc trước chú về , đâu có cái bàn này. Nhỏ cháu mới mua giùm, chưa trả tiền lại cho nó nữa. Rồi nào là tiền mua rèm cửa cũng vậy, hẹn cuối năm nay trả đủ cho con em út. Anh tiếp lời, chú biết không cả anh và chị dù ở quê nhưng công việc buôn bán bận rộn lắm . Sáng thức sớm đi chợ lấy hàng về bán, bán đến tối mới dám đóng cửa . Ngày lễ , cuối tuần cũng không dám nghĩ vì sợ mất mối , khách họ tìm mua chỗ khác. Nợ nhiều quá mình lo lắm, áp lực để trả cho xong. Anh cầm ly rượu húp lấy húp để , co chân lại gác lên chiếc ghế đẩu rồi tiếp tục câu chuyện mà anh là người kể, nhân vật là vợ chồng anh, các con anh, tình huống xung quanh cuộc sống hàng ngày, mấu chốt nào là tiền bạc sắp tới cho con gái lớn học đại học . Nào là tiền này tiền nọ. Suốt buổi nói chuyện chung vi lại là tiền nợ, tiền thiếu, tiền cần phải lo. Thú thật khi nghe những lời anh nói, tôi ngồi im lặng lắng nghe để chia sẻ phần nào với anh . Anh thì vẫn vẻ mặt đấy, tôi không thấy thay đổi gì cả. Tôi chỉ thấy giọng anh có lúc hơi cao rồi giữ tông giọng sang sảng rồi cao lên một tí, anh không sợ ai đó đi ngang qua nhà cũng biết anh nói gì . Một tay cầm ly rượu, tay kia vỗ khẽ vai anh , thật lòng tôi cứ nghe câu chuyện này mãi. Tôi nghĩ anh nên thay đổi đi. Cuộc sống mưu sinh lo toan là chuyện thường ngày, mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà , mỗi cảnh. Tiền bạc nay có mai mất. Đầu óc chúng ta nếu chìm đắm trong kim tiền, hẳn nhiên rất khó dứt ra. Nghĩa là cứ nghĩ về nó suốt như vậy làm sao có cuộc sống thảnh thơi được ! Anh đã dậy sớm thức khuya, thể chất hao mòn, mà tin thần rối trăm mối lo thế kia . Cứ muốn có nhiều tiền, có mau, phải lo trả nợ, phải trả chổ này, phải để dành lo chỗ kia , cuộc sống dễ rơi vào bế tắt anh à. Đôi lúc than vài câu anh em động viên một cái tin thần hăng hái hơn, chứ lúc nào cũng lo tiền bạc thế kia thì khổ tâm lắm ! Tôi rất quý anh chị, vì cái chân chất của người miền tây chúng ta nhưng nếu mà nghĩ nhiều về tiền như vậy cuộc sống sẽ mệt mỏi lắm anh à ! Mà tiện thể, mỗi lúc anh than anh có thấy mình đỡ lo, cái khổ của mình có vơi đi không, hay cái nợ có giảm xuống không ? Thật sự là không. Vấn đề không giải quyết được, nỗi lo còn đó mà cũng không ai muốn nghe những vấn đề mà nó cứ lặp lại thế kia . Tôi thấy cuộc sống vật chất của anh chị có thay đổi , về nhà cửa, về ruộng vườn ngày càng khấm khá hơn. Tôi thấy nỗ lực của anh chị , tôi thấy rõ ràng anh có tự hào về việc anh làm . Nếu ta tập trung vào cái đó một chút, cuộc sống sẽ vui tươi hơn anh à ! Vui vẻ lạc quan với những gì mình có , tiếp tục nỗ lực làm lụng nuôi con . Các con anh nó cũng tự hào , chứ anh gặp ai cũng than như vậy cũng không hay , có thể đây là thói quen nhưng tôi biết anh chị rất quý tôi , mời tôi qua nhà còn nghỉ làm , còn làm món ngon thiết đãi . Tôi rất cảm kích , nếu những lần sau về mà không nghe anh than nữa , tôi sẽ mừng lắm anh à ! Tôi nhận ra thái độ anh, khuôn mặt anh đã có sự đồng tình nhất định . Rồi những lời nói , những tiếng cười , ánh mắt, cái nhìn đã cho tôi một niềm tin . Để những câu

chuyện làng quê vẫn được tiếp tục , không bị tiền bạc nợ nần , những mối lo kim tiền có mặt trong những câu chuyện của những lần trở về quê tới . Chia sẻ là một cách hay nhưng gặp ai cũng chia sẻ hay chia sẻ những sự việc tiêu cực nhiều lần thì chưa phù hợp lắm. Hãy nhớ rằng chúng ta có rất nhiều câu chuyện để nói, để kể về những việc ta làm, ta có được, ta học được. Hi vọng những ai có cùng câu chuyện như thế này, thấy rõ vấn đề của mình. Để vấn đề sẽ không lặp lại vì rõ ràng ta để suy nghĩ tiêu cực lặp lại , muộn phiền không những không hết mà chúng có dịp hiển lộ trong tâm trí ta nhiều hơn, ngày càng phát triển mạnh hơn, in hằn trong tiềm thức. Đương nhiên chúng sẽ gây hại về sau.

51 lượt xem0 bình luận

Bài đăng gần đây

Xem tất cả

Comments


bottom of page