top of page
Nền tuyến tính trừu tượng
  • Ảnh của tác giảAsmallcorner

Trả giá


Dì Dung, 56 tuổi, công việc chính là nội trợ, nhà tại quận 6. Dì sống cùng chồng và 2 con, một trai và một gái, đều tốt nghiệp đại học và đang đi làm. Hân, 19 tuổi, con một, quê quán Đồng Tháp, sinh viên năm nhất trường đại học công nghiệp. Cháu ruột dì Dung, lên ở nhờ đi học. - Dì và dượng có việc ra ngoài chút. Con lấy tiền này đi chợ, lát dì về, dì nấu ăn. Nhớ chọn rau cá tươi ngon, mua này ... mua này nữa ... Hân lắng nghe chăm chú, cố gắng nhớ những món cần mua. Thấy hơi nhiều, mua thiếu dì lại cằn nhằn. Em lấy bút ghi chép cẩn thận những món cần mua ra tờ giấy. Em cầm tiền đếm đi, đếm lại, không biết đủ hay không. Em tự nhủ để cho chắc mang thêm ít tiền của mình nữa. Em thấy người ta bán nhiều quá, ở quê em đâu có đi chợ, người mời em mua này, người kêu mua kia, em luôn miệng từ chối, đầu em lắc lắc theo, mắt thì đảo tứ hướng để tìm chính xác các món trong danh sách. Sau khi xong xuôi, ra vẻ thỏa mãn, em nhanh chóng đi thẳng về nhà. Dì đã về rồi. Hỏi đi, hỏi lại chi tiết, cẩn thận giá từ sản phẩm, dì móc trả lại cho Hân tận 50 000 đồng. và khó chịu nói từng cái một : - Cá lóc này không phải cá lóc đồng, con mua giá 60 000 đồng một kí là quá đắc, 40 000 đồng thôi. Rau này là rau là lách, bó này chưa tới nửa ký, bình thường có 20 000, giờ bán bó này 15 000. Con thật thà quá ! Từng món, từng món dì phân tích rồi cho giá ấn định. Dặn đi dặn lại theo kinh nghiệm của mấy chục năm đi chợ. - Mai mốt đi chợ, mua rau là phải mua ở chỗ con Linh ở giữa chợ, mua cá đi ngay đến quầy của con Yến, đầu hàng bán cá á. Cá như vậy sao mà ăn.... Hân buồn lắm, sau bao nỗ lực để đi chợ mà kết quả dì không vừa lòng. Hân cố gật đầu ra hiệu đồng ý sẽ chú ý lần sau. Nhưng trong lòng em cầu mong không có thêm lần đi chợ nào nữa. Không để Hân chờ lâu, lịch sử lặp lại chỉ một tuần sau đó. Lần này em rút đủ kinh nghiệm. Mọi thứ đều theo sắp xếp mà em cho ổn thỏa. Ấy thế giai điệu quen thuộc lại ngân lên. Hân chốt ý và lưu lại trong đầu em một cách cực đoan " mua bất cứ gì - trả giá ". Tiếp thu cộng với thực hành liên tục, Hân trở nên chuyên nghiệp chỉ sau ít lần đi chợ. Hôm nọ, sau khi đi chợ về, lần đầu tiên dì khen em vì mua đủ đồ còn dư lại vài nghìn lẻ nữa. Em thấy ấm lòng vô cùng, đây là cảm giác của một người không ngừng cố gắng học hỏi. Đồng hồ chỉ 2 giờ chiều, tiếng xe cấp cứu vang dội khu phố, dì và dượng bị ngộ độc thực phẩm. Nằm trên giường bệnh, dì không ngừng rên khe khẽ. Hân may mắn không sao, ngồi cạnh bên vẻ bồn chồn lo lắng. Em không ngừng tự trách mình. Khi khỏe hẳn, dì tươi cười rời khỏi bệnh viện và nhỏ nhẹ bảo em : - May mắn là không sao. Thôi dì sai, ảnh hưởng luôn tới dượng con. Mai mốt đừng kì kèo vài đồng mà mua hàng rẻ. Khỏi trả giá nghe con. Dì đã trả rồi (dì cười khẽ ). Hân như mở nút thắt trong lòng. Em không ngừng trả lời liên tục : "dạ, dạ " và cùng dì dượng rời khỏi bệnh viện.

49 lượt xem0 bình luận

Bài đăng gần đây

Xem tất cả

Comments


bottom of page