top of page
Nền tuyến tính trừu tượng
  • Ảnh của tác giảAsmallcorner

Vì cuộc sống này vô thường


Khôi nước mắt dàn dụa trước quan tài bác anh. Bác Hai vừa mới mất được một ngày, anh vội thu xếp công việc về ngay khi có thể.


Ngay thời điểm hiện tại, anh nhớ lại từng khoảnh khắc bác chăm sóc nuôi dạy anh. Ba mẹ anh mất sớm, anh nương tựa nhà bác cho đến khi thành gia lập thất trên Sài Gòn. Mấy ngày trước hay tin bác trở bệnh nặng, anh đinh ninh lần này bác cũng sớm khỏe như những lần trước. Anh cũng sắp xếp công việc định về, nhưng việc đột xuất phát sinh đã giữ chân anh. Sau đó nấn ná, vì hết việc này đến việc khác, anh quên mất nghĩa vụ của mình. Đến ngày hôm nay, anh không kịp nhìn lần cuối, chỉ nhìn bác qua kính quan tài.


Không ai trách Khôi, họ có thể hiểu cho anh, có thể họ cũng đã từng vài lần như vậy. Nhưng trong anh, phần " người " của anh thì không tha thứ. Nó nói anh tại sao lại rơi nước mắt ngay lúc này, phải chăng lúc bác mất anh mới thương bác. Tại sao đợi đến lúc mất rồi anh mới thu xếp được công việc. Khi còn sống thì lại không, nếu có thì hẹn lần hẹn lựa. Tại sao lúc này anh lại ngồi đấy than trời trách đất, lúc bác bệnh một cái bóp chân cũng không. Rất nhiều câu hỏi tại sao vang lên trong đầu anh. Quá muộn để nói tiếng lòng, mong bác có thể cảm nhận tình thương cùng sự tự trách bao la từ anh.


Sau đám tang, Khôi ngẫm nghĩ thật kĩ về tình thương và cách biểu hiện. Anh nghĩ người ta thường nói chết là hết, vậy nên người ta sẽ tranh thủ đến viếng, tỏ lòng thành kính, người ta sẽ dễ tha thứ và cũng không quan tâm nhiều đến cuộc sống bận rộn của mình. Vì nghĩa tử là nghĩa tận, họ sẽ gác lại tất cả các công việc đang diễn ra.


Khôi tự nhủ ta cần thay đổi, ta phải thay đổi. Ta nên phát triển, hành động và trao đi tình thương vào cách mà ta sống hàng ngày vì cuộc sống là vô thường.

38 lượt xem0 bình luận

Bài đăng gần đây

Xem tất cả

Comentarios


bottom of page