top of page
Nền tuyến tính trừu tượng
  • Ảnh của tác giảAsmallcorner

Vẻ đẹp của những vết sẹo lồi - Câu chuyện của Danh


Danh nghỉ tay, lại ngồi trên luống đất đang cuốc dở dang. Anh đang định sẽ gieo cải trong lần trồng trọt đầu tiên sau hai năm xa nhà. Nhìn thấy còn bao nhiêu việc phải làm, anh có phần lo lắng, nếu không thành công cho kế hoạch lần này. Anh lo mẹ anh và bà con hàng xóm khó mà chấp nhận sự cố gắng thay đổi của anh.


Điếu thuốc vừa tàn, Danh vội cầm cuốc lên, tiếp tục công việc. Mặt trời lên đến đỉnh đầu, mẹ Danh tay cầm khay cơm bước đến gọi to một hơi dài, thật giòn. Danh lật đật buông cuốc, đi đến dưới gốc cây còng. Mẹ anh tháo xuống từng khay thức ăn, canh rau má, cá lóc kho khô và rau muống luộc.

- Ngon bá cháy má ! cá hồi tối con bắt hả ? Con tưởng má đem bán chứ.

- Tao bán rồi, chừa lại một con nhỏ. Ăn nhanh, nằm nghỉ chút hãy làm nữa. Trời nắng gắt quá !


Nghe lời má, anh ăn lấy ăn để. Sau khi bà dọn lại và đi về nhà. Anh cởi áo ra, treo lên cây còng. Ngồi bệch xuống, dựa lưng vào gốc cây. Anh cảm giác đau đau vì vỏ cây sần sùi, chạm vô vết sẹo da căng ở sau lưng. Danh nhớ lại lịch sử của nó. Anh biết vết sẹo này là nhân chứng cho những biến đổi của cuộc đời anh. Từ một chàng trai làng hiền lành, chất phác anh trở thành một tên trộm sau giây phút suy nghĩ bồng bột của tuổi trẻ. Vì muốn có một chiếc xe máy nhanh chóng. Danh đã nảy sinh trộm vàng của nhà bác Hai nơi anh làm thuê hằng ngày. Dù thuộc hết ngỏ ngách trong nhà, dù không vết tích để lại nhưng người tính không bằng trời tính. Chỉ sau một tuần, sở hữu chiến lợi phẩm của mình. Danh đã bị công an điều tra và bắt giữ. Hai năm tù cho một lần để lòng tham, sân si vượt ngoài vùng kiểm soát.


Danh nhớ mãi khuôn mặt mẹ anh trong ngày anh bị bắt. Khuôn mặt khắc khổ, hiền lành, một mình nuôi con từ lúc đỏ hỏn. Bà nhìn Danh, nước mắt tuôn trào, cơ mặt co lại những nếp nhăn hằn sâu thêm. Cổ họng như tắt nghẹn, bà không thể thốt nên lời. Danh nhìn mà tổn thương tột độ. Thay vì la mắng anh như hằng ngày, giờ chỉ có nước mắt và tiếng nấc. Bà tức tối, đau đớn đến tê dại, người hơi ngụy xuống, anh chợt đỡ lấy, bà liên tục dùng sức lực còn lại đẩy anh ra. Danh chợt mất thăng bằng và ngã vô vách nhà. Bất ngờ cây đinh nhọn xé rách da lưng anh. Anh không cảm giác gì, cho đến khi ngồi một lúc lâu trong căn phòng mới, tại trụ sở công an xã.


Vết sẹo là một tiếng chuông, một cột mốc để Danh nhắc nhở chính mình, tỉnh thức với những tham lam đời thường, động viên anh lúc nào cũng phải kiểm soát mình. Hơn tất cả, anh tự nhủ không bao giờ để mẹ anh buồn thêm lần nào nữa. Nghĩ vậy, anh đứng dậy, mặc áo vào và thực hiện tiếp công việc còn đang dang dở.

128 lượt xem0 bình luận

Bài đăng gần đây

Xem tất cả

Góc Nhìn Trẻ

Comentarios


bottom of page