top of page
Nền tuyến tính trừu tượng
  • Ảnh của tác giảAsmallcorner

VAI DIỄN

Đã cập nhật: 28 thg 4, 2023



Ở mỗi thời điểm khác nhau chúng ta lại khoác lên mình một vai diễn. Với nhiều người họ có thể thay đổi vai của mình từng giờ, từng ngày, từng tháng. Trong một ngày không biết chúng ta lại chuyển từ vai này sang vai khác biết bao nhiêu lần cho dù ta là ai trong xã hội này.


Với một em nhỏ, vai diễn có lẽ sẽ thu hẹp so với người lớn: ở trường em đóng vai là một học sinh, mọi cử chỉ, cách cư xử, nhiệm vụ và trách nhiệm phải đúng là của một học sinh với thầy cô, với trường học, với bạn bè. Khi về nhà em vào vai một đứa con, người được yêu thương, che chở, giáo dục bởi các thành viên lớn hơn trong gia đình. Khi gặp một người em nhỏ cùng trang lứa, em lại nhập vai thành một người bạn, khi ấy ngôn ngữ, cách tiếp xúc liền thay đổi với những vai trước đó ngay lập tức. Các em sẽ chuyển từ " con, cháu, em " thành " bạn, tớ, mày, tao" cách hành động, cử chỉ liền quay 180 độ so với khi vào vai một đứa con, hay một em học sinh ở trường, ở lớp.


Đối với người lớn vai diễn đa dạng và phức tạp hơn nhiều. Ví như ở nhà người lớn có thể đóng vai một người làm cha, làm mẹ khi vào vai này trách nhiệm đối với gia đình cực kỳ cao, họ áp cho mình những trách nhiệm nhất định, nuôi dạy, chăm sóc, quản lý con cái, nhiệm vụ của vai này là làm sao con họ được an toàn, thành công, trở thành người có ích... Có nhiều người nhập vai quá, quên đi cuộc sống này là của mình, họ tập trung quản lý, tập trung chăm sóc các thành viên còn lại trong gia đình mình mà quên mất bản thân mình, họ cứ hi sinh và sống vì vai diễn của mình, họ chưa bao giờ thôi diễn. Dẫn đến tự tổn thương mình và còn gây áp lực cho những thành viên khác trong gia đình, bởi những kỳ vọng, những ước mơ họ đặt lên người khác.


Thế đấy khi người lớn bước ra khỏi gia đình, khi đến công ty, khi gặp đối tác, khi thay đổi môi trường, khi gặp người khác họ lại vào một vai khác. Mỗi vai mỗi cách nói, mỗi cách diễn, ví như khi trao đổi với cấp trên vai của họ phải cư xử lễ phép, lắng nghe, nể nang... Nhưng khi vào vai một người cộng sự họ có thể quát tháo, cư xử thiếu lễ độ nếu đồng nghiệp làm mất lòng họ. Khi thay đổi sân khấu là họ thay đổi luôn trang phục, thay đổi luôn cách hành xử. Vì vai diễn có thể thay đổi liên tục nên có người thì hứng thú với vai này, rồi chán ghét vai kia tạo cho cảm xúc của con người không ổn định mà thay đổi thất thường. Có thể mới thấy vẻ mặt hớn hở tại công ty nhưng ở nhà có việc, chỉ sau một cuộc điện thoại cũng có thể mặt mày cau có như chưa từng vui vẻ trước đó.



Cái khó để ta nhận ra mình đang diễn, chính là ở chỗ chế độ đổi vai được tự động bật tắt. Hầu như ta không ý thức mình đang diễn, nên không nắm bắt được, ta bị động, ta bị vai diễn dẫn dắt mình. Kết quả, càng ngày ta càng đánh mất chính mình, các vai diễn làm ta bị đóng khung vào nó, phụ thuộc nó, đôi khi còn gây bao nhiêu tổn thương cho người khác, hầu hết ta không còn thật là chính ta. Vì lẽ đó khó mà tìm ra an nhiên tự tại. Nếu khi làm bất cứ điều gì, con người ta bị áp lực, không chủ động thì khi đó ta không thể là chính ta được, ta chỉ có thể làm tròn vai từ ngày này qua ngày khác, ta sống vì vai diễn, mà không hề thấy bình yên được.


Nếu biết cuộc đời là mảnh ghép của những vai diễn, ta không thể không diễn nhưng với mỗi vai xin đừng là con người khác mà hãy là chính mình, với những cốt lõi của một con người, chan chứa tình thương, giàu lòng nhân ái, không tham đắm vinh quang, không lọc lừa gian lối, không thiên vị, không tiểu nhân mà sống đúng với đạo lý làm người. Lời kết :

Tìm và sống mà không phải diễn, AN NHIÊN TỰ TẠI TỰ TÌM TA.


126 lượt xem0 bình luận

Bài đăng gần đây

Xem tất cả

Comments


bottom of page